Bi hài chuyện “tu luyện” để sinh con trai

October 8, 2008
Người ta thường nói con cái là lộc trời cho, dù là trai hay gái cũng sẽ đem lại may mắn cho cha mẹ chúng. Tuy nhiên, các cụ ta từ thời phong kiến luôn có khái niệm “trọng nam khinh nữ”, và nó đó đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều người khiến họ lúc nào cũng lo lắng, canh cánh việc sinh bằng được thằng con trai để gia đình có người nối dõi.

Canh ngày trứng rụng để sinh con trai

Chị Huyền và anh Vỹ mới lấy nhau được vài tháng, tuy nhiên anh Vỹ lấy vợ khá muộn nên bố mẹ anh mong muốn hai vợ chồng sớm sinh đứa cháu cho ông bà bế bồng. Khổ nỗi, anh Vỹ là con trai một của gia đình nên hai vợ chồng luôn khát khao có đứa con trai cho chắc ăn cũng như để có người nối dõi tông đường. Mặc dù đã “quan hệ” đều đặn và đúng lịch, ấy vậy mà vợ chồng anh Vỹ mãi chưa thấy tin vui. Chị Huyền nghe người ta mách là ngày rụng trứng rơi vào khoảng 14 – 16 phải đúng lúc đó quan hệ thì mới có thằng cu.

Cứ vào thời gian đó là chị cảm thấy bồn chồn, lo lắng không yên, đo ngày đo nhiệt độ cơ thể, thấy nhiệt độ tăng là chị lại gọi ngay cho anh Vỹ. Không tiện về nhà nên hai vợ chồng thường ra ngay mấy nhà nghỉ trên đường HQV để “hành sự” cho tiện. Chỉ đáng tiếc là mấy lần rồi đều không có kết quả. Cuối cùng, chị Huyền cũng mang thai nhưng siêu âm thì lại là con gái.

Mẹ chồng lên lịch “yêu” để sinh được con trai

Chuyện của vợ chồng chị M lại khác. Thấy hai anh chị lấy nhau được một thời gian mà loay hoay mãi mà chị M không có thai. Đi cúng vái nhiều nơi, mẹ chồng chị được thầy phán làm đúng lời dặn sẽ có cháu trai. Thế nên, bà bắt hai vợ chồng đúng ngày 15 hàng tháng mới được “yêu” nhau.

Ngoài ra, làm đúng như lời thầy dặn dò là sẽ giúp hai vợ chồng sinh con trai nên mẹ chồng chị rất tin. Mà oái oăm thay, mẹ chồng chị luôn túc trực ở ngoài cửa vì sợ anh chị không làm đúng lời bà dặn dò. Những tưởng như thế bà sẽ có cháu trai để bế. Ba tháng trôi qua, chị M vẫn không thụ thai, buồn bã và lo sợ khiến chị M bị khủng hoảng nặng nề về tinh thần dẫn đến chứng suy nhược cơ thể. Cuối cùng, mẹ chồng chị đành để anh chị “yêu” tự nhiên vì bà mong sớm có cháu bế giờ thì con trai hay con gái cũng đều quý cả.

Ăn uống phải đúng khoa học để sinh con trai

Anh Q là một người đàn ông khá am hiểu các vấn đề xã hội, nhưng anh lại có quan niệm là phải có con trai để ra oai với bạn bè và họ hàng. Chính vì thế anh rất hay tìm hiểu những vấn đề như làm sao để sinh con trai, ăn uống thế nào thì sẽ sinh con trai… ở trên mạng. Chị L, vợ anh thì không quá quan trọng việc sinh con trai hay gái mà chỉ muốn có đứa con để vui cửa vui nhà vì hai anh chị lấy nhau đã lâu mà chưa có con.

Thấy trên mạng nói nhiều về các chất trong thức ăn giúp sinh con trai. Anh mang về áp dụng để hai vợ chồng sinh được thằng cu như ý muốn. Hàng ngày, anh ăn rất nhiều các chất có kẽm, axit… Khổ nỗi, vợ anh lại bị dị ứng với các thức ăn anh mua về, chị thường xuyên nôn mửa, người thường hay mẩn đỏ. Ngoài việc ăn uống đúng cách, anh còn đưa vợ đi đến bác sĩ thực hiện soi ngày rụng trứng rồi còn nghe theo lời của bác sĩ khuyên nên quan hệ vào ngày nào dễ sinh con trai.

Vợ anh quá mệt mỏi với những yêu cầu của chồng nên anh chị cãi nhau một trận khá to, chị bỏ về nhà mẹ đẻ vì không chịu được áp lực đè nén mà chồng chị mong muốn là sinh con trai. Một tuần sau, anh sang đón chị về sau khi làm lành, hai người cũng thống nhất với nhau khi mang thai dù trai hay gái cũng sẽ sinh. Chị nói, con cái là trời cho, nó giống như một vật báu của mỗi người. Điều quan trọng là khi sinh ra, chúng được dạy dỗ tử tế, thành những người có ích.

Lời kết cho câu chuyện tu luyện sinh con trai

Có thể nói, cái quan niệm từ xa xưa rằng “trọng nam khinh nữ” đã ăn sâu vào tiềm thức và suy nghĩ của nhiều người, đặc biệt là những người luôn khát một đứa con trai để nối dõi tông đường hay có đứa cháu đích tôn như mong muốn. Tuy nhiên, xã hội hiện đại không nên để những suy nghĩ lệch lạc và không có cơ sở như thế tồn tại. Dù đứa trẻ được sinh ra là trai hay gái thì cũng nên để cho chúng có được tình yêu thương của cha mẹ.

Sẽ thật đáng buồn cũng như đáng trách nếu như đứa con gái sinh ra thiếu sự yêu thương và bị ghẻ lạnh, hay cả những bé gái còn đang trong trứng đã bị tước đi quyền được sống và có mặt trong cõi đời này chỉ vì những mong muốn ích kỷ của cha mẹ chúng. Đứa trẻ được sinh ra là trai hay gái không quan trọng, quan trọng là chúng được nuôi dậy thành người có ích trong xã hội thì đó là điều đáng quý nhất cũng như có ý nghĩa nhất.

Một số thủ thuật sinh con trai:

Vợ chồng khi “yêu” vào đúng thời điểm rụng trứng để tinh trùng Y bơi nhanh hơn tinh trùng X đến gặp trứng và thụ thai. Thời điểm rụng trứng là vào ngày thứ 14 đến 16 của chu kỳ. Khi trứng rụng người phụ nữ có dấu hiệu như nhiệt độ tăng lên trên 370 C một ít, ra nhiều chất nhờn như keo ở âm đạo, âm hộ, có hiện tượng sưng nhẹ, thấy có ham muốn “yêu” .v.v.. Xuất tinh sâu vào âm đạo cũng giúp tinh trùng Y đến nhanh hơn.

  • Q.A (TH)

Thành nhân trước khi thành tài

October 8, 2008
Mục tiêu của giáo dục xã hội nên là gì? Là thành nhân, sau đó mới đến thành tài. Phải đặt trọng tâm ở trường phổ thông là giáo dục con người thành nhân với một số kỹ năng rất cơ bản: biết cách học, biết phân tích và phản biện, biết đặt ưu tiên và giá trị của việc học tùy theo khả năng, hoàn cảnh và sở thích của cá nhân.

(Ảnh nguồn: nls.hcmuaf.edu.vn)

Nhiều năm nay, ngành giáo dục nước ta đã lâm vào tình trạng khủng hoảng triền miên ở mọi cấp. Những vấn đề tiêu cực trong ngành đang là nỗi bức xúc lớn của xã hội. Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã đặt mục tiêu phòng chống tiêu cực lên hàng đầu như chống gian lận trong thi cử là bệnh thành tích của bộ giáo dục.

Nhưng những hiện tượng tiêu cực chỉ là triệu chứng của những vấn đề lớn hơn. Giáo dục ở nước ta đã lâm vào tình trạng khủng hoảng thì phải có cái nhìn hệ thống để tìm ra cả những nguyên nhân gián tiếp dính dáng tới giáo dục.

Vì vậy, đòi hỏi trước tiên là cần phân tích từ gốc để tìm ra những cái thiếu, những cái sai làm cho sản phẩm giáo dục của chúng ta èo uột… và phải xét từ hai góc độ  tư duy và góc độ cơ cấu. Trong giới hạn của bài này, chỉ xin đặt trọng tâm phân tích ở góc độ tư duy hệ thống.

Khi xã hội đã định rõ được và đồng thuận về  mục tiêu của giáo dục (nên là gì và tại sao) và xác định được một tư duy hệ thống chuẩn thì bài toán của vấn đề cấu trúc hệ thống sẽ tự nó được giải một cách dễ dàng và hợp lý. Cái đầu có đúng thì cái tay mới có thể làm đúng và có hiệu quả.

Mục tiêu của giáo dục xã hội nên là gì?

Là thành nhân, sau đó mới đến thành tài. Trong hai mục tiêu này, thành nhân phải là mục tiêu chính của phần lớn các công tác giáo dục của xã hội. Phải đặt trọng tâm ở trường phổ thông là giáo dục con người thành nhân với một số kỹ năng rất cơ bản: biết cách học, biết phân tích và phản biện, biết đặt ưu tiên và giá trị của việc học tùy theo khả năng, hoàn cảnh và sở thích của cá nhân.

Giáo dục để thành nhân

Chúng ta lớn lên với những chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín. Chữ Nhân đứng đầu. Hiểu một cách thoáng thì Nghĩa, Lễ, Trí là kiến thức và nguyên tắc sống để thành nhân. Trí để biết sống thế nào là đúng. Lễ để biết cách sống thế nào để làm giàu cái tình, cái Nghĩa. Cái Nghĩa tạo nên cái Tín. Cái Tín là điều kiện cần để các mối quan hệ xã hội đạt hiệu quả tối ưu, từ tình cảm cá nhân đến kinh tế, chính trị.

Như vậy, biết sống đúng vai trò xã hội của mình để được chữ Tín thì mới có được nhân tính tốt. Mẫu số chung trong tất cả các điều kiện để sống đúng là tính trung thực. Sống trung thực là một giá trị đạo đức bất di bất dịch. Sống không trung thực, thì ở bất cứ văn hóa nào cũng đều không đúng lễ, sinh ra bất nghĩa, bất tín, bất nhân.

Vậy chúng ta hãy cùng nhau thẳng thắn nhìn lại xem nền giáo dục nước ta có đào tạo được những sản phẩm biết và đang sống trung thực để thành nhân chưa?

Trước nhất, cần một cách nghiêm túc và sòng phẳng trong cách chúng ta đặt ưu tiên của giáo dục con em chúng ta qua sự đối xử với thầy cô. Chúng ta thờ ơ với sự vô cảm không thể chấp nhận được của xã hội đối với họ. Chúng ta giao cho họ một trách nhiệm cực kỳ lớn mà chỉ với một mức lương không đủ cho họ ăn sáng và đổ xăng đến trường.

Có qua thì có lại, đối xử với người thầy như vậy thì người thầy làm gì có cái nghĩa để làm đúng trách nhiệm của mình? Một khi người thầy không thể làm đúng, không thể sống đúng để làm gương tốt cho con em mình thành nhân thì bàn chi đến vấn đề hiệu quả của việc dạy và học?

Người Mỹ có câu: “Đầu vào là rác thì đầu ra cũng rác” (Garbage in, garbage out). Từ ghế nhà trường đến cuộc sống trong xã hội của chúng ta, chữ Tín đã bị biến dạng tới mức không còn nhận dạng được nữa.

Trò không tin thầy (cháu bé mới tám tuổi đã biết không đi học thêm với thầy thì không làm bài được), làm ăn không tin nhau (một khảo sát quốc tế mới đây cho biết hơn 70% doanh nghiệp trong nước tin tưởng làm ăn với đối tác nước ngoài hơn đối tác trong nước), các tệ nạn xã hội, từ bán độ bóng đá đến tham nhũng, chính sách bất cập đầy rẫy.

Nhà tâm lý học B.F. Skinner đã nói: “Con người là sản phẩm của môi trường”. Giáo dục phải đóng vai trò chủ động tạo dựng môi trường xã hội vì giáo dục có cơ hội tiếp cận với sản phẩm “từ thuở lên ba”.

Một chính sách giáo dục có trọng tâm Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín sẽ có tác động cạnh tranh tích cực với môi trường xã hội tiêu cực và phải là điểm khởi động để cải thiện môi trường xã hội. Cái đúng bao giờ cũng là điểm gặp nhau ở cấp độ cao nhất của mọi văn hóa, tư tưởng có giá trị.

Tỷ phú Warren Buffett, người đã cống hiến hầu hết gia tài của mình (trên 30 tỉ USD) cho công việc từ thiện, thường nhắc nhở các sinh viên tốt nghiệp đại học ngày họ ra trường rằng: “Các em cần tính trung thực, sự thông minh và ý chí để thành công. Nhưng nếu các em có tất cả các yếu tố sau mà thiếu yếu tố đầu (trung thực) thì các em sẽ trở thành những người rất nguy hiểm cho xã hội và các em sẽ có khả năng tự hủy diệt”.

“Tôi yêu thầy tôi, nhưng tôi còn yêu sự thật hơn ông ấy nữa”

Nguồn ảnh: quantri.com.vn

Xã hội chúng ta mang nặng tư tưởng Khổng – Mạnh: Quân, Sư, Phụ. Vua cho một môi trường xã hội tốt để sống nên phải trung với Vua; Thầy cho cái đầu để biết sống phải đạo nên phải kính Thầy. Cha mẹ sinh con, cho con thể xác và tình thương để phát triển cái “Nhân” nên phải hiếu để với cha mẹ.

Lâu đời vì áp lực của nhu cầu chính trị, từ các thế lực cầm quyền, người dân dưới văn hóa Khổng Mạnh đã “bị” áp đặt hiểu cái trật tự xã hội theo nghĩa hủ nho: Chấp nhận xuôi tay trung với vua, “bán tự cũng vi sư”, mà đã là sư thì trò không dám phản biện.

Cho nên thầy đọc còn trò chỉ có biết chép và lặp lại khuôn mẫu để trúng ý thầy. Người ta quên cái vế kia của nền văn hóa là Vua phải tốt, phải thương Dân thì Dân mới trung với Vua. Dân có ý thức được giá trị và có khả năng phản biện thì Vua mới được nghe từ Dân.

Triết gia lớn của nền văn hóa phương Tây là Aristote đã nói: “Tôi rất yêu Plato (cùng là một triết gia lớn khác), là ông thầy của tôi, nhưng tôi còn yêu sự thật hơn tôi yêu ông ấy nữa”. Xã hội nào biết quý sự thật, biết đòi sự thật thì xã hội đó mới tiến hóa. Có sự thật (“Chân”) thì mới có cái hay cái tốt (“Thiện”) và cái đẹp (“Mỹ”).

Đòi sự thật là đòi quyền phản biện để cho ra lẽ. Phản biện tức là có sự tranh luận nhằm loại bỏ cái sai và giữ cái đúng, cái hay. Phản biện là làm giàu cho cái “động” tích cực, cần thiết cho mọi tiến hóa của con người, của xã hội. Cái “tĩnh” là cái bảo thủ làm xói mòn, giết chết tính năng động phát triển. Mối nguy hại của cái “tĩnh” là làm cho người ta có một cảm giác an bình giả tạo, phản lại nhu cầu của cái “động” cần thiết.

“Giá trị của giáo dục là người học còn nhớ được cái gì sau khi đã quên hết tất cả”

Giáo trình, cách dạy, cách ra đề thi và từ đó cách học nhồi sọ trong xã hội ta hiện nay không những phản khoa học mà còn phản hiệu quả. Khi người học không có cơ hội phản biện, không được khuyến khích tìm hiểu đến nơi đến chốn thì sẽ không hiểu, không hiểu thì sẽ không biết, không biết thì sẽ không nhớ.

Giá trị cụ thể của một xã hội có nhân tố tốt là gì? Là sự ổn định xã hội từ ý thức tự trọng và tương kính (nhờ  mọi người có cái nghĩa và biết lễ), là sự kết hợp hài hòa giữa người với người, giữa người với hệ thống, giữa xã hội và môi trường thiên nhiên, đưa đến kết quả tối ưu trong tất cả các giao dịch xã hội, kinh tế, chính trị (nhờ mọi người có cái trí và cái tín).

Xã hội Nhật Bản là hình ảnh cụ thể của một nền giáo dục tốt. Người Nhật hiểu và hành Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín nên dù họ không được đánh giá là dân tộc có tính sáng tạo cao nhưng họ vẫn có thể đạt được những thành tựu kinh tế-xã hội lớn lao và có một xã hội văn minh, có văn hóa hàng đầu thế giới.

Mục tiêu của giáo dục: Thành nhân trước
khi thành tài (nguồn: vietnambranding.com)

Giáo dục để thành tài. Đó là vấn đề của cái tay. Khi một người đã có văn hóa, biết tôn trọng sự thật và muốn tìm sự thật thì người ấy đã có một tinh thần khoa học, biết nhìn nhận phân tích vấn đề, có một sự chuẩn bị tốt để phát triển bản thân. Phương tiện, khả năng chuyên môn để giải quyết vấn đề chỉ là phần giá trị phụ, vì nếu không có thì cũng có thể đi mua, đi thuê.

Thành nhân là đã giải quyết được phần lớn mục đích thành tài. Với những phương tiện hiện đại của thế giới ngày hôm nay, học để có tài không còn là một thử thách khó khăn, phức tạp như trước nữa. Nguồn thông tin cho bất cứ ngành nghề nào cũng cực kỳ đa dạng, phong phú và dễ dàng tiếp cận.

Một sinh viên, kỹ sư có thể ngồi trước máy tính học để học làm được một trái bom nguyên tử mà không hề phải bước chân ra khỏi nhà. Điều kiện thành công của con người đã trở thành định tính nhiều hơn là định lượng. Mức độ thành công chỉ còn tùy thuộc vào hai yếu tố nữa (cũng định tính) là tư duy tổ chức tốt và tính kiên trì.

Vì vậy, tất cả các đại học hàng đầu thế giới hiện nay khi tuyển sinh chỉ dùng số điểm (học bạ, kỳ thi tuyển) với chỉ số 30-50%, phần còn lại là kinh nghiệm hoạt động xã hội (từ thiện, phi lợi nhuận…), thành tích chứng tỏ khả năng lãnh đạo, khả năng rèn luyện thể dục thể thao, nghệ thuật… Đó là họ tìm giá trị của cái Nhân trong tuyển sinh.

Ý thức tư duy đã rõ ràng như thế. Nếu xã hội đã có sự đồng thuận theo mục tiêu của giáo dục thì vấn đề còn lại là tổ chức cho được một  hệ thống cấu trúc để đạt được mục tiêu đó. “Đổi mới” luôn là một quá trình đấu tranh nhọc nhằn để từ bỏ những thói quen, cách sống, cách suy nghĩ, cách làm việc chưa hợp lý. Nhưng xã hội cần phải có một sự lựa chọn dứt khoát để nắm bắt cơ hội thăng tiến, hội nhập thành công vào nền kinh tế tri thức của thế kỷ XXI.

  • Trần Sĩ Chương (Trích từ cuốn sách “Nói chuyện làm ăn”, NXB Trẻ, có sự chỉnh sửa của tác giả)

Blogger chứng minh McCain- Palin nói dối

October 8, 2008
Giới blogger đã giúp cho giúp các phương tiện truyền thông chính thống kiểm chứng những tuyên bố của các ứng viên tranh cử. Họ cũng không ngần ngại chỉ ra những tuyên bố sai sự thật của của McCain và Palin.


>> Sarah Palin: Ngoài thời trang phải… thời cơ!

Các blogger vạch trần những tuyên bố dối trá

Nếu các blogger không kiểm chứng những tuyên bố của các ứng viên tranh cử và chứng minh rằng những tuyên bố đó không đúng sự thật, liệu giới truyền thông đại chúng Mỹ bảo thủ có dám gắn mác “kẻ nói dối” cho bộ đôi McCain và Palin hay không?

Hiện tại, đã có tới 105 lời kiểm chứng của blogger phủ nhận tính xác thực của các tuyên bố từ cặp đôi McCain và Palin. Đó là những lời nói dối “chỉ đúng một phần”. Ví dụ:

105 lời kiểm chứng độ chính xác các tuyên bố của McCain- Palin
(nguồn: Mccainpedia)

Palin bịa đặt mình đã từng đến I-raq. Bà này cũng thiếu căn cứ khi cáo buộc ứng viên Đảng Dân chủ ông Obama đã kết bạn với các thành phần khủng bố.

Hay như tuyên bố của Palin là đã tình nguyện cắt 10% lương thị trưởng tại Wasilla, bang Alaska vì lợi ích của người dân. Nhưng báo giới đã chứng minh được rằng tuyên bố trên hoàn toàn không xác thực và thực tế lương của bà đã tăng 4.000 USD sau 3 năm đảm nhiệm vị trí trên chứ không có chuyện giảm!

Kể cả những khẳng định trong các bài phát biểu của McCain và Palin rằng bang Alaska nơi bà Palin giữ chức thống đốc cung cấp tới 20% năng lượng tiêu dùng của toàn nước Mỹ. Những tuyên bố trên rất tai hại khi giới truyền thông và các blogger đã bác bỏ với bằng chức thuyết phục rằng tất cả chỉ là những lời nói dối!

Blogger cho rằng không phải tuyên bố nào của Palin cũng chính xác
(nguồn: Politicalticker)

Nhờ có các blogger tiên phong đi đầu nên giới truyền thông chính thống đã bớt ngần ngại khi kiếm chứng độ chân thật của những lời tuyên bố mà nhữung cuộc điều tra “chính thống” không thể biết hết sự thật và rủi ro đi kèm rất lớn.

Các hãng truyền thông lớn đều hiểu rõ rằng nếu không thể kiểm chứng và chỉ ra các tuyên bố sai sự thật thì tác hại sẽ lớn như thế nào. Hai chiến dịch tranh cử tổng thống được cho là lừa gạt của ông Bush đã mang lại một chính quyền làm hổ thẹn và suy yếu nước Mỹ. Và giới truyền thông không muốn bị lừa gạt thêm một lần nữa.

Internet thúc đẩy dân chủ hoá của cuộc bầu cử

Bầu cử tổng thống Mỹ năm 2008 thực sự là năm của Youtube. Website chia sẻ video trực tuyến này đã đưa ra loạt bài tranh luận CNN/Youtube rất độc đáo. Bất cứ cử tri nào với một chiếc camera kết nối Internet đều có thể bày tỏ ý kiến của mình về các ứng viên tranh cử cũng như các vấn đề quan tâm.

Các chiến dịch tranh cử thậm chí đã coi Youtube thành một phần trong toàn bộ quá trình tranh cử. Có tới 7 trên 16 ứng viên tranh cử tổng thống năm nay công bố quyết định tranh cử của họ trên Youtube.

John McCain sẽ tiếp bước con đường của G.Bush? (nguồn: Time)

Internet đã giúp thông tin tới nhiều bạn đọc hơn, nới rộng giới hạn so với phương tiện thông tin truyền thống, làm giảm ảnh hưởng chính trị của các nhóm lợi ích bằng cách kêu gọi ủng hộ của hàng trăng triệu cử tri và giúp huy động đội quân tình nguyện tham gia tổ chức và vận động tranh cử.

Trong khi các phương tiện truyền thông đại chúng truyền thống coi blog là nguồn thông tin kém tin cậy và hỗn loạn, thì giới blogger lại là những người đi đầu kiểm chứng tính xác thực của các tuyên bố trong vận động bầu cử.

Các trang mạng xã hội chuyên bàn về chính trị là bước kế tiếp tới tiến trình dân chủ hoá nước Mỹ. Thông qua các diễn đàn cho cử tri kiểm chứng, so sánh quan điểm, các trang mạng xã hội giúp những người cùng lập trường tập hợp thành các nhóm, hợp tác, trao đổi nguồn thông tin để nghiên cứu và học hỏi.

Các website khác như You2Gov đã phá huỷ sự kìm nén của các truyền thông cũ và các đảng phái, thúc đẩy nền dân chủ Mỹ. Các thành viên của You2Gov có thể tận dụng các công cụ của website liên lạc trực tiếp với các thành viên của Quốc hội và Nghị viện.

Đối thoại hàng ngày trên nhiều website và mạng xã hội bắt đầu hình thành một hệ thống thông tin được kiểm chứng, biến mỗi công dân thành nền tảng của sức mạnh chính trị như là các tập đoàn và hiệp hội thương nghiệp hiện nay.

  • Nguyễn Thu (tổng hợp)

Cán bộ bớt giữ ghế, VN đã không có “những Vedan”

October 8, 2008
Giải quyết lịch sử bao giờ cũng khó. Bài học về môi trường có nhiều, nhưng có bài học, chưa chắc VN đã chịu học. Cán bộ bớt nhậu, bớt giữ ghế, tận tuỵ với nhiệm vụ, “những Vedan” đã không xảy ra – GS.TSKH Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường nói.

Sông Thị Vải liệu có thể trở lại hiện trạng ban đầu? Ảnh: Nongnghiep.vn

Khôi phục hiện trạng: Điểm chốt khó gỡ

Thông thường, với tư duy làm luật VN bao giờ cũng áp dụng mức tiền phạt hành chính thấp và có thể áp dụng các hình phạt bổ sung ở mức cao hơn. Với Vedan, áp theo luật hiện hành, tổng số tiền phạt với 13 tội danh chỉ hơn 200 triệu đồng. Tuy nhiên, yêu cầu cao hơn là phải khôi phục lại hiện trạng trước khi hành vi vi phạm xảy ra. Đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề, và là điểm chốt khó gỡ.

Muốn khôi phục hiện trạng thì cần phải có đánh giá tác động đến mức nào và từ đó yêu cầu đối tượng vi phạm xử lý. Tuy nhiên, pháp luật VN lại không có quy định cụ thể về việc xử lý khôi phục ra sao.

Lực lượng cảnh sát môi trường cũng chỉ có thể thao tác ở một số khu vực, không thể bao sân, làm thay cho cơ quan quản lý nhà nước.

Đặc biệt, với môi trường, một khi bị tàn phá tới một ngưỡng nào đó, muốn khôi phục cũng không trở lại hiện trạng ban đầu được nữa.

Áp thuế để không ăn quỵt môi trường

Theo đánh giá, cái chết của sông Thị Vải do hoạt động sản xuất của Vedan chiếm tới 70%, do chất thải từ quá trình sản xuất bột ngọt từ tinh bột sắn rất khó xử lý, tàn phá môi trường lớn.

Thực ra, DN ăn quỵt về môi trường là điều bình thường trên thế giới. Nếu cơ quan chức năng không quản lý chặt, kiểm tra tốt, DN sẽ tìm mọi cách giảm tối đa chi phí để xử lý ô nhiễm và khắc phục những tác động xấu của sản xuất vào môi trường, bởi chi phí cho việc này rất tốn kém.

Ở các nước, họ có quy trình rất tốt để kiểm tra việc DN có giải quyết và xử lý chất thải trước khi thải ra môi trường. Người ta còn áp dụng các loại phí hoặc thuế môi trường, tức là áp dụng công cụ quản lý bằng kinh tế. Đến lúc VN cũng nên áp dụng giải pháp này.

Ví dụ, với sản phẩm ô tô, giá thành rất khác nhau, mà nhiều khi không đơn thuần do chất lượng hoặc giá trị thương hiệu mà giá thành đội lên vì đã có hệ thống xử lý chất thải hiện đại, khói xe ra môi trường đã được khử gần hết C02, đạt chuẩn euro 2. Người tiêu dùng có quyền lựa chọn dùng xe giá rẻ hay đắt, tuy nhiên, nếu anh sử dụng xe giá rẻ và thiếu hệ thống xử lý chất thải, anh sẽ phải chịu một khoản thuế môi trường cao hơn. Dựa trên các thông số kỹ thuật cụ thể, người ta có thể lượng hóa được mức thuế tương đương.

Môi trường sạch là tài sản chung, ai cũng có quyền tận hưởng. Nếu gây ảnh hưởng môi trường nhiều hơn, anh phải có nghĩa vụ bù đắp lại những thiệt hại do mình gây ra bằng phí hoặc thuế môi trường.

Phí hoặc thuế môi trường được xem như một công cụ quản lý thứ hai của các nước, bên cạnh công cụ quản lý bằng hành chính đối với hệ thống xử lý chất thải trước khi ra môi trường. Khoản phí hoặc thuế này là phần trách nhiệm của người làm hỏng môi trường đối với những người khác.

Môi trường sạch là tài sản chung, ai cũng có quyền tận hưởng. Với việc sử dụng và sản xuất những sản phẩm rẻ nhưng tàn phá môi trường lớn hơn, ảnh hưởng môi trường nhiều hơn phải có nghĩa vụ bù đắp lại những thiệt hại do mình gây ra, do đó, phải đóng góp dưới dạng phí hoặc thuế.

Công cụ thuế môi trường được áp dụng phổ biến ở nhiều nước châu Âu, cả người sản xuất và người tiêu dùng, tùy vào từng sản phẩm, miễn là họ là người làm tổn hại môi trường.

Tuy nhiên, cũng phải thấy rằng, không phải trường hợp nào cũng áp dụng thuế môi trường cao hơn cho người gây tổn hại lớn hơn. Đơn cử, lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất là nông thôn Trung Quốc, nơi họ sử dụng chủ yếu là than và củi làm khí đốt, nhưng không thể áp thuế cao hơn với đối tượng này.

Hình thức giải quyết vấn đề môi trường bằng biện pháp, công cụ kinh tế chỉ có thể áp dụng trong từng ngữ cảnh, trường hợp. Với VN, khu vực công nghiệp và dịch vụ có thể xem xét để áp dụng thu phí hoặc thuế môi trường, buộc họ thực hiện nghĩa vụ tài chính với hành vi gây thiệt hại môi trường.

Chúng ta thường hô hào khuyến khích sản xuất sạch, nhưng khuyến khích như thế nào lại chưa đủ đa dạng ngoài cơ chế được vay một phần vốn đầu tư từ Quỹ môi trường. Mà Quỹ chắc cũng không đủ sức để bao hết các dự án sản xuất sạch trên diện rộng. Thông thường, sẽ không DN nào chịu bỏ tiền mua công nghệ sản xuất sạch khi giá thành cao gấp đôi.

Để khuyến khích công nghệ sạch, VN có thể thực hiện chính sách đánh thuế cao với những công nghệ lạc hậu, gây ô nhiễm, và giảm thuế cho những DN sử dụng công nghệ sạch. Từ đó, nhà đầu tư, DN cần tính toán, cân nhắc bài toán lợi nhất trên tổng các giai đoạn đầu tư.

Nếu chỉ khuyến khích bằng khẩu hiệu, hô hào suông thì rất khó làm cho môi trường sạch hơn. Nhà nước cần tạo động lực kinh tế cho DN lựa chọn công nghệ sạch.

Cảnh sát môi trường không thể bao sân, làm thay cơ quan quản lý nhà nước

Để bảo vệ môi trường, chắc chắn cần có một hệ thống hành chính để quản lý. Hệ thống đó thế giới đặt ra từ rất lâu và VN cũng tuân theo những chuẩn mực như vậy. VN đã áp dụng đánh giá môi trường chiến lược với mọi quy hoạch và ở từng dự án đều yêu cầu đưa ra đánh giá tác động môi trường và giải pháp môi trường trong quá trình sản xuất… Khi đã đi vào hoạt động, cơ quan hành chính tiến hành kiểm tra thường xuyên, đánh giá lại tác động môi trường, cả hiện trạng môi trường trước đó và thực tế vận hành hoạt động sản xuất, kinh doanh có độ vênh như thế nào.

Chúng ta thường hô hào khuyến khích sản xuất sạch…Thông thường, sẽ không DN nào chịu bỏ tiền mua công nghệ sản xuất sạch khi giá thành cao gấp đôi. Nếu chỉ khuyến khích bằng khẩu hiệu, hô hào suông thì rất khó làm cho môi trường sạch hơn. Nhà nước cần tạo động lực kinh tế cho DN lựa chọn công nghệ sạch.

Cũng phải thừa nhận, với môi trường, VN tiếp cận chưa lâu, trong giai đoạn đầu. Vấn đề môi trường mới được đặt ra từ thời điểm Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường ra đời. Để thành lập một hệ thống quản lý tốt cho một vấn đề mới nhận thức là rất khó.

Thực tế, những công cụ thế giới đang dùng, VN cũng dùng để tiếp cận và quản lý, nhưng làm một cách thực chất, chính xác và hiệu quả thì VN còn xa mức đó. Ở nhiều nơi, nhiều ngành, chúng ta vẫn không quan tâm, hoặc quan tâm không triệt để.

VN có quan tâm tới hệ thống quản lý, đánh giá, kiểm tra môi trường nhưng chất lượng và hiệu quả còn chưa đảm bảo. Nói cách khác, ngay từ khâu đầu vào của giám sát quản lý môi trường cũng chưa thực chất, thiếu kiểm tra trong quá trình vận hành và đánh giá lại.

Với việc ô nhiễm của sông Thị Vải, chúng ta đã họp ở trung ương, ở địa phương cũng đến cả chục lần, nhưng mọi giải pháp đều không đến đâu, trong khi thủ phạm chính là Vedan thì chỉ mới được phát hiện cách đây chưa lâu, khi lực lượng cảnh sát môi trường nhập cuộc.

Người ta thường nói, với trách nhiệm quản lý thì chỉ cần các quan chức bớt nhậu, bớt giữ ghế…, tận tụy hơn với nhiệm vụ của mình thì những vụ việc như Vedan đã không xảy đến hoặc nếu có thì sẽ được xử lý sớm hơn và quyết liệt hơn. Nhưng lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, tư duy nhiệm kỳ vẫn tồn tại lớn, kìm chân những nỗ lực vì môi trường song song với câu chuyện tăng trưởng.

Cũng phải nói thêm, bản thân việc thành lập lực lượng cảnh sát môi trường đã là bước đi tốt, tạo ra một công cụ hữu hiệu hơn để kiểm tra mạnh và tốt hơn. Việc thành lập lực lượng này là đúng, và có thể đã là hơi muộn với VN, khi môi trường đã bị tàn phá. Nghĩa là thực ra tư duy về kiểm tra môi trường chỉ vừa bắt rễ chưa lâu, để tạo lực đủ mạnh thúc đẩy một công cụ mới ra đời.

TP.HCM lấy mẫu nước sông Thị Vải để tiến hành nghiên cứu đánh giá. Ảnh: TTO

Tuy nhiên, lực lượng cảnh sát môi trường cũng chỉ có thể thao tác ở một số khu vực, không thể bao sân, làm thay cho cơ quan quản lý nhà nước. Chúng ta cần xác định rất cụ thể trách nhiệm của mỗi bên, mỗi cấp như thế nào. Đến thời điểm này, vẫn chưa xác định được trong vụ việc Vedan, trách nhiệm của trung ương, của địa phương tới đâu.

Thâu nhận ý kiến của dân, sai phạm như Vedan đã không bị lọt

Bên cạnh công tác kiểm tra, VN cũng cần đẩy mạnh công cụ giám sát, chính là Quốc hội, HĐND các cấp, những cơ quan đại diện cho người dân và chính những người dân. VN cần xem lại cách thu thập ý kiến giám sát của dân và xử lý ý kiến giám sát ấy như thế nào.

Trong vấn đề môi trường, cũng như vụ việc Vedan, nhân dân chính là người phát hiện ra nhiều và cung cấp nhiều thông tin nhất. Tuy nhiên việc thu nhận và xử lý thông tin của VN vẫn còn khó và yếu. Không cải thiện, chúng ta khó có được hoạt động hiệu quả về thanh tra và kiểm tra môi trường, nhất là khi khu vực hành chính còn nhiều tồn tại, còn bất cập trong cả kiểm soát đầu vào và kiểm soát quá trình vận hành.

Với trách nhiệm quản lý thì chỉ cần các quan chức bớt nhậu, bớt giữ ghế…, tận tụy hơn với nhiệm vụ của mình thì những vụ việc như Vedan đã không xảy đến hoặc nếu có thì sẽ được xử lý sớm hơn và quyết liệt hơn. Nhưng lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, tư duy nhiệm kỳ vẫn tồn tại lớn, kìm chân những nỗ lực vì môi trường.

Điểm chốt của việc đẩy công cụ giám sát chính là biết cách thu nhận thông tin của dân, tạo điều kiện để người dân được nói và có chỗ nói và được lắng nghe, từ đó xử lý nhanh, quyết liệt.

Google cách đâu chưa lâu đã đưa ra ý tưởng tận dụng công nghệ thông tin, tạo sự kết nối đến cả những nơi xa nhất, để người dân phản ánh tình hình môi trường liên quan tới biến đổi khí hậu và rất được hoan nghênh. Một ý tưởng “bảo vệ môi trường là sự nghiệp của nhân dân”.

Cũng như vậy, VN có thể sử dụng công cụ chính là mạng lưới Internet để mọi người dân có thể đóng góp vào việc theo dõi môi trường, từ đó, tạo công cụ tốt để người dân giám sát môi trường.

Chương trình này có thể triển khai song hành với chương trình đưa Internet về nông thôn, hỗ trợ thông tin cho sản xuất nông nghiệp. Không chỉ giám sát, người dân sẽ trở thành mắt xích trong quá trình theo dõi hiện tượng môi trường, phát hiện những nơi ô nhiễm, điều mà chúng ta đang cố gắng làm bằng một hệ thống cồng kềnh mà chưa hẳn đã hiệu quả.

Muốn tăng cường giám sát của dân thì một trong những ưu tiên là phải nâng cao ý thức cộng đồng với môi trường, qua những hình thức truyền thông hiệu quả, song song với việc đào tạo lực lượng làm môi trường chính quy và đảm bảo chất lượng.

Tuy nhiên, cách thức truyền thông phải thay đổi, đa dạng hơn, tích cực hơn và bớt tính hình thức hơn. Đơn cử, thay vì tổ chức thi sáng tác văn nghệ về môi trường, sao không tổ chức để người dân thi các sáng kiến, giải pháp môi trường, bởi hầu hết các phát kiến có giá trị trong đời sống thực tế của VN đều từ những người lao động bình thường nhất.

Điểm chốt của việc đẩy công cụ giám sát chính là biết cách thu nhận thông tin của dân, tạo điều kiện để người dân được nói và có chỗ nói và được lắng nghe, từ đó xử lý nhanh, quyết liệt…Người dân sẽ trở thành mắt xích trong quá trình theo dõi hiện tượng môi trường, phát hiện những nơi ô nhiễm, điều mà chúng ta đang cố gắng làm bằng một hệ thống cồng kềnh mà chưa hẳn đã hiệu quả.

Không chỉ người dân là người sát việc, mà bản thân chính quyền cơ sở cần phải được giao trách nhiệm giám sát và quản lý chặt hơn. Nếu chúng ta có những quy định chế tài về xử lý trách nhiệm của cấp cơ sở khi để lọt vi phạm môi trường trên địa bàn, câu chuyện có thể đã khác.

Đương nhiên, chế tài trách nhiệm đó phải gắn với trách nhiệm của cá nhân cụ thể. Trách nhiệm đã gắn mà để xẩy ra vi phạm thì người có trách nhiệm phải bị xử lý nghiêm.

Phát triển và Bền vững: VN vẫn chưa vượt được tư duy cũ

Với hành vi lắp đặt hệ thống xử lý nước thải ngầm của Vedan đã đủ bằng chứng để có thể truy tố hình sự. Tuy nhiên, với nhiều trường hợp phá hủy môi trường của DN, cũng cần đặt ra trách nhiệm của cơ quan nhà nước, khi đã đặt ra yêu cầu môi trường quá thấp để chấp nhận và chào mời đầu tư, trải chiếu hoa rước họ vào. Nhà nước cần xử lý tốt bài toán đảm bảo gìn giữ môi trường, và có lợi cho cả nhà đầu tư và Việt Nam.

Ngay từ khâu đầu vào của giám sát quản lý môi trường cũng chưa thực chất, thiếu kiểm tra trong quá trình vận hành và đánh giá lại.

Câu chuyện Vedan lại trở về với bài toán muôn thuở của Nhà nước: lựa chọn cân bằng giữa phát triển kinh tế và bền vững môi trường.

Thời điểm này, VN vẫn chưa tính được lời giải hợp lý cho bài toán giữa phát triển và bền vững, chọn ưu tiên cho cái nào và mức độ ưu tiên đến cỡ nào. Muốn vậy, cần phải xem xét cả trong chiến lược phát triển và quy hoạch không gian. Hiện các địa phương thường để bền vững ở vị trí thấp, gây thiếu chắc chắn cho phát triển. Các tỉnh thi nhau trải chiếu hoa mời nhà đầu tư, gật dự án vô điều kiện, nhất là với các tỉnh ít dự án.

Đây là hạn chế trong bản thân tư duy quản lý của VN.

Mặt khác, trong nhiều trường hợp, quan chức gật đầu bỏ qua yếu tố môi trường khi nhà đầu tư đưa ra những hứa hẹn nhất định, vì lợi ích của cá nhân và của địa phương mình. Thậm chí, có thể có yếu tố tham nhũng can dự vào.

Bên cạnh đó, trình độ, năng lực và tri thức của cán bộ để xem xét thấu đáo, thấy được chiều sâu và tác động lâu dài đối với môi trường của các dự án cũng là một hạn chế lớn hiện nay. Đến khi nhận thức được tai họa thì đã quá muộn để ngăn chặn hoặc ngay cả khi ngăn chặn được thì cái giá phải trả cũng quá cao.

Nếu dự báo được, có những chuẩn bị cần thiết thì sẽ tốt hơn.

Xử lý vụ việc Vedan, cũng thử xem xét theo hướng, điều quan trọng là giải quyết câu chuyện môi trường hiện nay, ngăn chặn sự phá hủy tương lai, còn việc giải quyết hậu quả của lịch sử chỉ là một phần, đủ để răn đe, đủ để bù đắp, đồng thời không khiến các nhà đầu tư e ngại, rút dù, bỏ của chạy lấy người, làm ảnh hưởng xấu đến môi trường đầu tư.

  • Phương Loan (ghi)

Cắt cổ vợ, bắt con trai làm con tin vì…thiếu tiền nhậu

October 8, 2008

Trong cơn say, kẻ nát rượu Trần Trúc Giang (quận Liên Chiểu, Đà Nẵng) đã cắt cổ vợ, mẹ vợ và bắt con trai mới 25 ngày tuổi làm con tin!

Chiều đến tối 7/10, người dân trong hẻm 374 Nguyễn Văn C (thuộc tổ 3, phường Hoà Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng) đã một phen kinh hoàng khi biết tin Trần Trúc Giang (sinh năm 1984) cắt cổ cả mẹ vợ là bà Trịnh Thị Tài (62 tuổi), vợ là Nguyễn Thị Thêm (22 tuổi) và bắt luôn đứa con trai mới 25 ngày tuổi để làm con tin!

Tên Trần Trúc Giang (giữa) đang bị lực lượng đặc nhiệm áp giải về đồn công an Ảnh: HC

Theo người dân ở đây cho biết, tuy còn trẻ nhưng Giang là kẻ nát rượu, thường xuyên say sưa và có những hành vi hành hung vợ con, hung hãn với hàng xóm, bất chấp láng giềng và chính quyền địa phương đã nhiều lần can ngăn.

Sự vụ bắt đầu từ việc Giang cặp bồ với 2 gái mại dâm, liên tục ăn nhậu say sưa, về nhà vòi tiền vợ con.

Trưa 7/10, sau khi nhậu say về, Giang tìm đến nhà mẹ vợ bà Trịnh Thị Tài (sống cùng xóm) để đòi tiền nhậu tiếp. Lúc này, chị Thêm đang sinh con tại nhà mẹ đẻ, không có tiền để đưa. Tên Giang đòi lột chiếc nhẫn vàng 5 phân từ tay mẹ vợ. Hai bên cãi vã dẫn tới xô xát, Giang đã dùng dao cắt đứt cổ vợ.

Rất may, chị Thêm thoát ra được khỏi nhà, kêu cứu và được bà con hàng xóm đưa đi cấp cứu.

Nhận được tin cấp báo, Công an phường Hoà Hiệp Bắc và Công an quận Liên Chiểu cùng lực lượng Cảnh sát cơ động, đặc nhiệm (Công an TP Đà Nẵng) và Đồn Biên phòng 244 đã có mặt tại hiện trường để can thiệp. Để đối phó, Giang đóng cửa, trói mẹ vợ và giữ đứa con trai 25 ngày tuổi để làm con tin.

Bà Trịnh Thị Tài đang được bcấp cứu tại bệnh viện Ảnh: HC

Bất chấp sự can ngăn của hàng xóm và lực lượng chức năng, tên Giang vẫn tỏ ra hết sức hung hãn, dùng dao cắt gây tay, rạch mặt bà Trịnh Thị Tài; dùng chân chà xát lên mặt đứa con trai còn chưa đặt tên của mình!

Tình hình càng lúc càng trở nên phức tạp khi bà Tài đã kiệt sức vì đói, khiếp sợ và ra nhiều máu, còn cháu bé vì khóc nhiều do bị đau và đói nên cũng bắt đầu thiếp đi. Các phương án đột nhập đã được bàn tính, song vì tính mạng của cụ già và cháu bé đang bị kề dao vào cổ nên công an không mạo hiểm. Phương án dùng hơi cay, thuốc mê cũng sẵn sàng nhưng vì cháu bé còn quá nhỏ, lại chịu đói và khóc lã người trong thời gian quá lâu nên chính quyền không dám sử dụng.

Trong khi đó, đám đông người dân hiếu kỳ kéo đến ngày càng đông, dẫn đến tình hình an ninh trật tự diễn biến phức tạp. Lực lượng công an phải dùng roi điện, bình xịt hơi cay để giải tán đám đông, tránh trường hợp đối tượng bị kích động, phản ứng tiêu cực.

Đến khoảng 20h cùng ngày, nghĩa là sau hơn 7 giờ tập trung giải cứu, một người hàng xóm đã tình nguyện đứng ra thuyết phục Giang mở cửa.

Ngay khi cửa nhà vừa mở, lực lượng công an đã ập vào, quật ngã và khống chế Giang đưa về đồn công an. Điều đáng nói là khi bị lực lượng đặc nhiệm áp giải ra xe, gương mặt tên Giang vẫn tỏ ra hết sức bình thản và trên tay thì vẫn mang theo chuỗi tràng hạt (!)

Ngay sau đó, lực lượng công an cũng đưa bà Trịnh Thị Tài đến trạm xá, đưa cháu bé 25 ngày tuổi đến với mẹ cũng đang được cấp cứu tại cơ sở y tế. Hành vi của Trần Trúc Giang đã gây nên sự bất bình rất lớn trong nhân dân địa phương. Hiện các cơ quan chức năng đang tiếp tục điều tra, làm rõ vụ việc.

  • Hải Châu

6 GIỜ GIẢI CỨU CON TIN – ĐÀ NẴNG XÔN XAO

October 8, 2008

Uy hiếp mẹ vợ và con đẻ 1 tháng tuổi làm con tin

Sau gần 6 giờ cố thủ trong nhà và uy hiếp vợ, mẹ vợ và con nhỏ, lúc 20 giờ ngày 7/10, các cơ quan chức năng đã khống chế và bắt giữ được thủ phạm Hà Trúc Giang (24 tuổi).

Khoảng 14 giờ cùng ngày, những người hàng xóm của vợ chồng Hà Trúc Giang – Nguyễn Thị Thêm (21 tuổi) phát hiện Thêm bị chồng hành hung đánh đập, trói tay chân và lấy dao cứa cổ. Ngay lập tức, quần chúng địa phương đã báo cáo sự việc với cơ quan chức năng.

Trần Trúc Giang (áo phông màu xám) bị lực lượng đặc nhiệm khống chế. Ảnh: Vnexpress

Khoảng hơn 14 giờ, lực lượng Công an địa phương đã giải thoát và đưa chị Thêm đi cấp cứu tại bệnh viện.

Ngay sau đó, Giang đã đóng kín cửa, cố thủ trong nhà uy hiếp mẹ vợ là bà Thái Thị Được và đứa con nhỏ của mình mới chưa đầy 1 tháng tuổi tại căn nhà nhỏ ở hẻm 374 đường Nguyễn Văn Cừ (phường Hòa Hiệp Bắc, quân Liên Chiểu, Đà Nẵng), đã dùng dao hành hung, trói tay chân và làm bị thương mẹ vợ ở tay, cổ.

Trong suốt gần 6 giờ, cán bộ, chiến sĩ thuộc các cơ quan đoàn thể, lực lượng Công an, bộ đội biên phòng đồn 244, đã đến vận động, thuyết phục nhưng Giang nhất quyết không chịu đầu hàng để giải thoát người thân mà cầm dao, cố thủ trong nhà.

Đích thân lãnh đạo Quận ủy Liên Chiểu đã có mặt ngay tại hiện trường để chỉ đạo giải quyết vụ việc bất thường này.

Vụ việc kéo dài khiến hàng ngàn người dân quận Liên Chiểu đến xem gây ách tắc giao thông.

Trong khoảng thời gian gần 6 tiếng đồng hồ, Giang nhiều lần đồng ý đầu hàng rồi lại thay đổi ý kiến. Chỉ một lần, khoảng 16 giờ, Giang yêu cầu được tiếp nước uống. Khi trời chập tối, Giang tắt hết đèn trong nhà và chỉ thắp một ngọn nến nhỏ trong tiếng khóc của đứa con nhỏ.

Mãi đến khoảng gần 20 giờ, sau nhiều lần cố gắng vận động, thuyết phục không được, một giám đốc (đề nghị giấu tên) của một công ty cổ phần tại KCN Liên Chiểu tình nguyện xin vào thuyết phục. Và sau hơn nửa tiếng trao đổi, Giang đã tự nguyện đầu hàng.

Hiện, cơ quan chức năng đang khẩn trương điều tra làm rõ vụ việc để xử lý.