Khắc tên 16 nghìn tiến sỹ – xin can, xin can!

October 13, 2008
Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt Nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

>> Thưởng 1.000 USD/bài báo – không phải việc của nhà nước
>> Thưởng 1.000/bài báo: xin đừng ban phát kiểu phong trào

Một đêm thức dậy, “đường đời mở rộng”

Người viết bài này có bằng PTS ở Đông Âu, đề tài về tự động hóa văn phòng, dùng máy vi tính thiết kế hệ thống lập lịch tự động. Nếu ai dùng Lotus Notes hay các loại lịch trên internet của Google, Yahoo và so sánh hệ thống tôi xây dựng cách đây 20 năm sẽ nói đó là mớ…giấy lộn.

Luận án được đóng gáy vuông, hơn trăm trang, trông rất được. Về nước nộp cho thư viện quốc gia một cuốn. Nhưng hình như nó đã bị mối xông hoặc bán cho hàng rong gói xôi. Vài năm trước đến xin lại, không thấy nữa.

Thú thật, tôi nhẹ cả người. Nếu ai không may tìm thấy để tham khảo cũng không sợ vì “biết mình là ai?”. Nhưng tôi biết chắc “tôi tên là gì”. Bạn đọc biết tôi sợ nhất cái gì không? Sợ đọc luận án PTS của chính bản thân (!).

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt nam không ai
muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”.
Ảnh: blogdulich

Bằng đỏ được gói trong giấy bóng, cất trong két sắt. Thỉnh thoảng lôi ra ngắm hay mang về cho mẹ già ở quê khoe làng xóm. Cậu sinh viên nhà bên cạnh nhìn thấy vài lần, thản nhiên hỏi: “Chú mua hết bao nhiêu?”.

Tôi không mua bằng. Vì mối quan hệ ngoại giao giữa nước ta và bạn nên Hội đồng khoa học hàn lâm “thương” người Việt Nam đánh Mỹ, cần nhiều tiến sỹ về xây dựng đất nước. Tôi biết rõ các viện sỹ bạn đã ưu ái bỏ phiếu “đồng ý”, giúp tôi nên danh giá và họ hàng được tiếng thơm.

Cái bằng PTS “ngoại giao” ấy cũng giúp được nhiều việc. Đến hội nghị được giới thiệu “đây là PTS toán lý X”, rất oách!

Rồi một đêm thức dậy, tôi…thành Tiến sỹ vì quốc gia quyết định “không còn học vị PTS”. Đường đời càng mở rộng.

Nhưng thật không may, cái bằng ấy giúp chút danh tiếng nhưng không có miếng. Trình độ có hạn nên đành đổi nghề, đi dạy học kiếm tiền. Thấy tổ chức nước ngoài thi tuyển, tôi đánh liều gửi đơn. Họ nhận vì may mắn trong CV đã không đề Ph.D. Nếu không bị liệt vào loại “over qualified – trình độ quá cao”.

Làm việc một thời gian, nhiều người biết tôi có bằng cấp nên thi nhau gọi đùa “Dr. X” dù tôi chỉ là anh chàng quản trị mạng máy tính. Tôi đã “lạy như tế sao”, xin họ bỏ chữ Dr.

Người ta xứng đáng là tiến sỹ nếu làm trong lĩnh vực đó nhiều năm, có kết quả nghiên cứu được thừa nhận, các trường mời giảng dạy, ứng dụng rộng rãi trong thực tế hoặc ít nhất có các bài báo đăng ở các tạp chí nổi tiếng.

Còn tôi, cái bằng kia đã vứt xó. Bao nhiêu năm nay không có bài báo nào, sống bằng quá khứ “nhầm lẫn” của hội đồng khoa học nước bạn trời Âu.

Xin can, xin can…

Mấy hôm nay nghe chuyện nước ta dự định thành lập Trung tâm bảo tồn di sản tiến sĩ Việt Nam thời hiện đại. Họ định dành mười mấy hecta cho “Văn Miếu” khác, ghi danh các tiến sĩ thời nay, có cả rùa đội bia đá khắc tên các nhà khoa học.

Tôi thấy run. Đàng hoàng là tiến sỹ, tên mình có thể được xét. Bà mẹ già 88 tuổi nghe tin này, sợ cụ không qua khỏi…vì mừng. Vì thế, tôi “cắn cơm cắn cỏ”, lạy các chư vị đừng cho tôi lên lưng rùa vì muốn mẹ tôi sống trăm tuổi.

“Nếu lịch sử nhầm lẫn trên “bia đá” dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau”
Ảnh: vn.wz.cz

Để đưa đất nước đi lên như ngày hôm nay, chúng ta có rất nhiều nhà khoa học thực sự giỏi, đóng góp rất lớn cho phát triển, xóa nghèo và bảo vệ đất nước. Họ xứng đáng có bia đá như các vị trạng nguyên thuở trước.

Những tên tuổi lớn như Tạ Quang Bửu, Tôn Thất Tùng, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của hay vài chục người khác nên được khắc ngay vào văn bia Quốc Tử Giám. Nhưng khắc tên 16 nghìn tiến sỹ thì thật khủng khiếp.

Tôi lo thần Kim Qui mang trên vai cả tài sản trí tuệ …rởm. Sự dối trá, nhất là dối trá trong khoa học, sẽ nặng như Ngũ Hành Sơn. Mai của các cụ rùa sẽ gẫy, bia sẽ đổ. Thế hệ tương lai mất công khuân đá để…làm đường.

Những năm cuối 1980, tôi còn nhớ phong trào làm hồ sơ phong giáo sư. Có người ra sức tìm các bài báo đăng đâu đó, rồi những bài đứng chung tên được chia chác. Chủ trì đề tài quốc gia được thêm vài điểm dù ông ta chỉ lĩnh tiền “chủ trì nhưng không làm gì”. Họp tổng kết, ông thường ngồi trên bàn đầu, nơi ống kính TV dễ bắt nhất. Tôi cứ tưởng tượng lúc xét lên bia đá trong Văn Miếu mới sẽ diễn vở kịch tương tự. Dám chắc, ông ta lại đòi ra mặt tiền của dãy bia.

16 nghìn tiến sỹ với 16 ngàn bia và rùa, kể cả công nổ mìn, đục, đẽo, khắc trên đá chắc đủ làm một con đường 16 km cho một vùng quê nghèo Hà Tĩnh hay Hà Nội mở rộng. Gọi đó là “Đường Tiến sỹ Việt Nam” sẽ được người đời nhớ lâu.

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Vốn ghét sân golf, vì nước mình còn nghèo, nhưng tôi xin chuyển mục đích sử dụng mười mấy hecta đất cho thể thao “lỗ” thay vì dùng cho “Văn Miếu” đương đại. Hoặc kinh phí ấy dùng cho thi hoa hậu cũng thú vị, dù tôi không thích trình diễn áo tắm. Hoa hậu “rởm” về học lực nhưng chân dài và các vòng 1-2-3 của các nàng lại rất “thật”.

Về khoa học, công trình “rởm” biến thành tai họa “thật” cho người nghèo. Lịch sử nhầm lẫn trên “bia đá” dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau.

Nhà văn hóa Nguyên Ngọc đã “xin can” trên báo Tia sáng (03/10/2008), trí thức Việt kiều Trần Hữu Dũng cũng viết đùa “Xin can, xin can” khi biết tin này.

Biết không thể khuyên người khác, tôi chỉ biết tự can…mình.

  • Hoa Lư


Sự im lặng khó hiểu của DN kinh doanh xăng dầu

October 13, 2008

Lần đầu tiên trong hơn 1 năm qua, giá dầu thô sụt xuống 77USD/thùng, bằng mức của tháng 9-2007. Trong khi đó, các doanh nghiệp (DN) nhập khẩu xăng dầu trong nước vẫn im hơi lặng tiếng. Động thái đăng ký giảm chỉ 500đ/lít hôm 8-10 đã khiến nhiều người dân cảm thấy, có sự không sòng phẳng theo đúng nghĩa của cơ chế thị trường.

Doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu lãi lớn, sao không giảm giá?
Doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu lãi lớn, sao không giảm giá?

Mức chênh lệch khó chấp nhận

So với mức giá kỷ lục của dầu thô thế giới là 147USD/thùng vào ngày 11-7, đến nay, giá dầu thô thế giới đã giảm tới 70USD/thùng, tương đương mức giảm 47%. Trong khi đó, nếu so mức giá 19.000đ/lít xăng A92 được thiết lập ngày 21-7 trên cơ sở mức trung bình giá dầu thô thế giới 7 tháng đầu năm là 139USD/thùng thì mức giá 16.500đ/lít xăng A92 hiện nay chỉ giảm có 13%.

Điểm lại các mốc tăng giảm giá dầu thế giới và trong nước cho thấy, trước đợt điều chỉnh giảm giá xăng dầu của các DN vừa qua, mức giá 17.000đ/lít được thiết lập từ ngày 27-8 tương ứng giá dầu thô thế giới thời điểm đó khoảng 115-116USD/thùng. Như vậy, tại thị trường nội địa, giá xăng hiện nay chỉ giảm có 0,2% so với giá xăng cũ, còn trên thế giới, mức giá dầu thô hiện đã hạ hơn 23% so với giá dầu thô cũ.

Bất cứ người dân nào cũng nhận thấy sự chưa công bằng ở mức giá xăng dầu hiện nay. Còn nhớ, ngày 16-8-2007, giá xăng trong nước là 11.300đ/lít, tương ứng với mức dầu thô thế giới là 75USD/thùng. Ngày 22-11-2007, giá xăng trong nước là 13.000đ/lít, dầu thô thế giới là 99USD/thùng. Ngày 25-2-2008, giá xăng trong nước nhích lên 14.500đ/lít, ứng với giá dầu thô là 99,5USD/thùng.

Vì vậy, người dân và các DN cho rằng, mức giảm nhỏ giọt của các DN xăng dầu trong nước chỉ 500-1.000đ/lít là chưa thỏa đáng. Thế nhưng, trao đổi với phóng viên Báo An ninh Thủ đô, ông Bùi Ngọc Bảo – Phó Tổng Giám đốc Tổng Công ty xăng dầu Petrolimex vẫn chưa xác nhận việc sẽ đăng ký giảm tiếp giá xăng dầu mà chỉ nói chung chung rằng, theo cơ chế thị trường, giá dầu lên thì giá trong nước lên mà giá thế giới giảm thì giá trong nước giảm.

Tuy nhiên, cơ chế này chưa vận hành hoàn hảo ngay được. Với mức giá 77USD, có thể có DN sẽ mua được lô hàng ở thời điểm đó, có DN thì chưa mua được. Số lượng xăng dầu hôm nay phải đủ cho 30 ngày tới nghĩa là, giá 77USD không phải là giá đầu vào cho thị trường xăng dầu hiện nay. Về bản chất, mức giá đó chỉ nói lên xu hướng thị trường và DN sẽ vận hành theo xu hướng đó. Để tính toán ra được mức giá đăng ký với Liên bộ, các DN xăng dầu sẽ phải tính toán kỹ các chi phí đầu vào như thuế, vận tải…

Phải minh bạch cơ chế giá xăng dầu

Những sự chênh lệch trong cách tính giá xăng dầu khó hiểu trên đã cho thấy, một cơ chế thị trường hóa xăng dầu chưa thực sự bình đẳng theo nguyên tắc giá thế giới giảm thì giá trong nước giảm như nhiều lần, các quan chức của liên Bộ Công Thương – Tài chính phổ biến.

Tiến sĩ Kinh tế Nguyễn Quang A bình luận: Giá xăng dầu hoàn toàn có thể tự do hóa và do thị trường quyết định. Nhưng thị trường ở đây phải là đúng nghĩa, chứ không phải chỉ có vài “ông độc quyền”. Hiện nay, cả nước có 11 DN đầu mối xăng dầu đều thuộc Nhà nước. Trong đó, Petrolimex chiếm tới 60% thị phần xăng dầu cả nước. Ông Nguyễn Quang A còn hài hước nói: “Nếu tôi là DN độc quyền thì tôi cũng sẽ không giảm giá”.

Tiến sĩ Kinh tế Lê Đăng Doanh cũng rất bức xúc: Các DN cứ lý giải rằng, họ phải nhập dầu vào cách đây 3 tuần, vậy hãy xem giá cách đây 3 tuần trước là thế nào? Tôi đề nghị ngành xăng dầu hãy công khai, cách tính toán giá xăng dầu như thế nào trong cơ chế thị trường này. Họ cần cho dân biết, với giá thế giới giảm như vậy thì bao giờ giảm giá trong nước được nữa, độ trễ là bao nhiêu. DN còn không công khai thì người dân sẽ còn thắc mắc. Tôi nghĩ rằng, việc ra một cơ chế là không hề khó khăn gì.

Dù cho, thị trường hóa xăng dầu là đúng nhưng trong bối cảnh này, Cục Quản lý giá, Bộ Tài chính, Bộ Công Thương và Hội Người tiêu dùng phải có ý kiến. Không thể để DN tự điều tiết thị trường như vậy được, cần phải có vai trò giám sát của Nhà nước, của người tiêu dùng.

Cách đây 3 tuần, giá dầu thô thế giới là 104USD/thùng, nghĩa là tương ứng mức giá 14.500đ/lít trước đây. Lật ngược lại vấn đề để thấy, giá xăng có tác động quan trọng như thế nào tới nền kinh tế. Mỗi lần tăng giá xăng, DN sản xuất, vận tải lao đao theo. Ông Nguyễn Quang A bày tỏ, nhiều DN đang phải hoạt động cầm chừng vì lạm phát. Nếu giảm được giá xăng dầu thì sẽ đỡ khó cho DN biết bao nhiêu.

  • Theo Xã Luận

Trai gọi 9X

October 13, 2008

Lang thang lên Hà Nội, dạt ở những quán net, không có tiền, Khánh theo chúng bạn mách nước đi làm trai gọi để trang trải. Khánh vào đời sớm rồi dần chìm vào những cuộc “vui vẻ” chớp nhoáng.

Khá nhỏ nhắn nhưng gương mặt điển trai, cậu thanh niên vừa bước qua tuổi 18 trông già dặn. Khánh hẹn tới một quán nước sau khi đã chat chít một hồi trên mạng. Không giống với người ta nghĩ, làm “callboy” phải to cao, đẹp trai, nhưng với cậu thanh niên này hoàn toàn khác hẳn. Khánh cao hơn 1m6, mái tóc cắt tỉa giống như những nhân vật truyện tranh của Nhật với mai tóc dài ôm gần nửa mặt. Không có ưu thế về ngoại hình, Khánh “giật” lại được khuôn mặt dễ nhìn.

Hẹn Khánh không khó. Lúc nào cậu ta cũng ngồi trên mạng. Qua một trang web, phóng viên làm quen nhanh chóng với Khánh. Khá cởi mở và khá thẳng thắn, vì theo Khánh bảo, những người vào nick chat của mình đều phải có nguyên nhân và đó là bởi muốn “vui vẻ”. Sau dăm ba câu chuyện, sự việc ngã ngũ, Khánh đưa ra số tiền để người có nhu cầu biết. Cách nói, viết của Khánh qua chat không vòng vo.

Chưa học hết lớp 12, Khánh bỏ quê ở một huyện của tỉnh Quảng Ninh để lên Hà Nội sống dạt. Tính ra, cậu thanh niên mới lớn này đã ở đất Hà thành được hơn 6 tháng. Trong từng đó thời gian, Khánh chỉ về nhà đôi lần. Sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm công nhân nhưng Khánh thích chơi bời và nghiện net, chat, chơi game thâu đêm suốt sáng. Lên mạng làm quen và được đám bạn trên Hà Nội rủ lên chơi rồi ở luôn thủ đô mấy tháng qua.

Ảnh minh họa

Khánh hẹn tới đón một địa chỉ ở Cầu Giấy vì cậu ta không có xe. Lúc đó là buổi trưa chủ nhật. Bắt được “tín hiệu”, Khánh nhanh nhảu lên xe rồi bảo nếu muốn nói chuyện trước thì tới quán cà phê trên đường Hoàng Quốc Việt. Lúc đầu cậu ta bảo nhà ở Hà Nội nhưng khi nói chuyện trực tiếp, Khánh không thể giấu được giọng địa phương và “khai” thật quê ở Quảng Ninh.

“Em nói thật, em cũng không muốn làm cái nghề này đâu. Nhưng để tồn tại được ở đây, em phải có tiền. Hôm nay kẹt net nên em mới đi chơi chứ ‘vợ’ em toàn bao hết”, Khánh vào câu chuyện. “Vợ” mà Khánh nói tới là cô bạn gái mới 17 tuổi cũng đi dạt với cậu ta. Mấy hôm nay cô ấy đi chơi với bạn tận Lào Cai nên chỉ có Khánh ngồi quán và cậu ta đi kiếm tiền trong khi “vợ” không ở bên. Nhưng chính “vợ” Khánh cũng đi khách để trang trải, nuôi “chồng”.

Cà kê được một lúc, Khánh nhiệt tình kể về thời gian đầu lên Hà Nội, những lần đi khách và cảm giác lần đầu tiên kiếm tiền từ nghề trai gọi. Theo những gì cậu thanh niên này tâm sự, khi kiếm được số tiền 300.000 đồng cho lần làm trai gọi đầu, Khánh mừng run cả người. Đến giờ, Khánh không nhớ là đã đi chơi với ai, và kiếm được bao nhiêu tiền. Thường cậu ta thích đi “tàu nhanh”, mỗi lần được thấp nhất là 200.000 đồng, cao nhất là 500.000 đồng tùy vào “hảo tâm”.

Cùng sinh năm 1990 với Khánh, Hoàng từ Hòa Bình dạt về Hà Nội nhưng thời gian sống ở đây lâu hơn, gần 2 năm nay. Hoàng thường vào trang viet…com để “đong hàng”. Đối tượng cậu ta nhắm đến cũng là dân đồng tính. Trưng một cái nickname khá bắt mắt “callboy_baby…”, không lâu sau đó là có người nhảy vào chat liên tiếp.

Mới 18 tuổi nhưng Hoàng đã trải qua nhiều giai đoạn buồn vui khổ sướng… mà đáng lẽ một người còn ít tuổi như cậu ta không phải va vấp. Có thời điểm, Hoàng nằm trong quán net gần một tháng, nợ nần lên tới gần chục triệu nhưng được gia đình cứu ra. Không lâu sau đó, Hoàng lại trốn nhà về Hà Nội để được dạt cùng đám bạn quen qua mạng. Không một chỗ chơi net nào ở quanh khu Cầu Giấy, Bách Khoa, Sư phạm… mà Hoàng không mò đến và dạt.

Kinh nghiệm và đã khá quen trong việc tiếp xúc với người khác khi “thương thảo” về số tiền sẽ được trả cho một lần “vui vẻ”, Hoàng cũng giống Khánh ở sự… thẳng thắn: ra giá – mặc cả – đồng ý hoặc không. Khách của Hoàng ở mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần. “Đi với ai cũng không vấn đề gì miền là em có tiền để trả net, trang trải cuộc sống”, Hoàng tâm sự.

Khi hỏi về cách phục vụ, cậu thanh niên 18 tuổi cho biết, sẽ là từ A đến Z. Theo Hoàng kể, có những người thích dừng lại ở sự đụng chạm cơ thể nhưng đa phần khách đều muốn “tới bến”. Hoàng kể: “Họ thích quan hệ qua đường hậu môn. Lúc đầu em cũng sợ nhưng dần quen”. Trong số những người cậu từng quan hệ, nhiều khách để muốn có “cảm giác” nên không sử dụng bao cao su. Hỏi về nguy cơ của bệnh lây qua đường tình dục không an toàn, Hoàng chỉ lắc đầu, “không biết có bị sao không”.

Song, cái nghề trai gọi đối với Hoàng không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có người tốt, có người “chạy làng” sau khi quan hệ xong, không trả tiền chơi và tiền nhà nghỉ. “Thỉnh thoảng em mới gặp được người muốn đi chơi lần hai, đa phần họ chỉ thích một lần rồi thôi. Hoặc nếu mình xuất hiện nhiều quá, cũng không có khách nhiều đâu. Đến giờ em ngẫm, nghề này bạc lắm, không thọ được lâu. Cave nữ thì cũ người mới ta nhưng như em chỉ đi với boy họ dễ chán và không nhiều khách”, Hoàng rầu rầu nói.

Điều mà Hoàng bây giờ mới nhận ra là, cậu đã thành một “dân gay chính hiệu”, không còn cảm giác với người khác giới nữa. Trong suốt cuộc nói chuyện, Hoàng luôn than vãn, và bảo nhiều lần đói, khát, bẩn thỉu bệ rạc ở quán net đã tự trách mình rất nhiều. Nhưng khi thoát kẹt net, mọi chuyện đâu vẫn vào đó, Hoàng không muốn về nhà vì cuộc sống ở quê “không có niềm vui, bố mẹ ly dị, một mình ở giữa hai đường song song”.

Không chỉ có những cậu thanh niên vừa bước vào tuổi 18 đi làm trai gọi từ các tỉnh khác về, mà một số trường hợp nhà ở Hà Nội cũng kiếm tiền từ công việc này. Toàn là một trong số đó và là bạn của Khánh. Khác hẳn với hai người bạn cùng tuổi, Toàn đi chơi cả với phụ nữ và với đàn ông. Ngày nào, trừ lúc ngủ, Toàn đều có mặt trên net ở ngoài dịch vụ. Có nhà, và nhiều lần bị đánh vì bỏ đi nhưng cậu vẫn lấy quán chat làm nơi trú ngụ.

Chưa học hết cấp 3, Toàn bỏ học và tụ tập bạn bè trên mạng. Gia đình nhà cậu ta cũng khá giả nên Toàn không phải chuyên chú đi làm tiền như hai bạn mình. Thỉnh thoảng kẹt net, hoặc đi “đú”, đi “bay” thiếu tiền, Toàn mới lên mạng kiếm “hàng họ”. Mặc dù được tiếp cận nhiều với thông tin, nhưng lúc hỏi về cách phòng ngừa khi quan hệ tình dục, Toàn cũng “ậm ờ” bảo có lần sử dụng, hoặc không dùng “áo mưa”.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

(Theo Ngôi Sao)


Sinh viên “săn tình” online

October 13, 2008

Giận người yêu, chán đời, buồn vì chuyện trên lớp… thế là nhiều sinh viên đua nhau lên mạng “săn tình” nhằm thỏa mãn dục tính cũng như quên hết mọi chuyện xung quanh. Với lối sống buông thả, bất cần đời để rồi một ngày tự nhận lấy hậu quả.

Vào cuộc

Nga (SV trường DH) là một con nghiện chat từ khi bước vào năm một. Cô nàng giận người yêu vì bỏ mình theo người khác nên thề với lòng sẽ không yêu một thằng con trai nào nữa vì chẳng ai thật lòng.

Nói là làm, Nga dành thời gian rảnh sau giờ học để online tìm bạn tình. Ban đầu cũng chỉ là những lời lẽ chat qua lại nhưng sau đó chính Nga chủ động hẹn những anh chàng quen qua mạng vào khách sạn. Đôi khi gặp những lão U40-50 thì Nga đòi tiền sau khi “vui vẻ”. Nga trượt dài trên bước đường từ một nữ sinh viên hiền lành trở thành một gái gọi qua mạng chỉ vì một cuộc tình không đi đến đâu. Có khi say sưa chat và “săn tình”, Nga nghỉ học luôn và alô nhờ bạn điểm danh giùm để tranh thủ làm quen mấy gã con trai trên mạng. Sáng anh này, chiều anh kia nên tính đến bây giờ bản thân Nga còn không nhớ mình đã từng vào khách sạn với mấy thằng đàn ông nữa.

“Săn tình” thỏa sex

Nghiện những hình ảnh sex trên web khá nặng, anh chàng Thanh (SV trường KT) chuyển từ xem sang hành động bằng cách onlne “săn tình”. Ban đầu là việc Thanh show “hàng” qua WC, nếu bạn tình cảm thấy thích thú thì cho WC lại để biết mặt nhau. Đa phần đều chấp nhận hẹn và đến nhà Thanh “vui vẻ” vì gương mặt Thanh cũng khá điển trai. Nhiều lúc Thanh cũng chẳng biết mình hành động như vậy có đúng hay không nhưng mỗi lần nghiện sex là Thanh lại online “săn tình”.

“Săn tình” chỉ vì dục tính (Ảnh minh họa)

Có lần trớ trêu thay Thanh bị một chị cỡ 38 tuổi chat và yêu thầm Thanh nhưng chị ta nói mình chỉ mới 18 tuổi và cho hình một cô diễn viên Hàn quốc. Chẳng biết nhìn ra sao mà Thanh không phát hiện ra thế là cho số điện thoại cũng như địa chỉ nhà mình. Khi chị ta đến nhà Thanh và bấm chuông, Thanh muốn té ngửa cứ ngỡ là ai tìm lộn nhà, sau khi giải thích thì Thanh tìm cách đuổi khéo. Chị ta cũng không vừa, chẳng chịu tha cho Thanh nên ngày nào cũng gọi dtdd quấy rối báo hại Thanh phải đổi số luôn để được yên thân.

Được gì sau những chuyến “săn”

Cô bạn Quyên (SV trường H) kể: ”Lần đó mình chat và quen với một thằng trên mạng, cũng đã từng ““săn tình”” nhiều lần nên mình chủ quan không kiểm tra túi trước khi rời khách sạn. Khi ra khỏi thì dtdd đã biến mất, hắn cũng lặng biệt tăm, lúc này mình chỉ biết trách bản thân sao quá ngu để hắn lừa”. Tất nhiên đã có chơi thì phải có chịu. Một sinh viên nam giấu tên nhà ở quận 8 cho biết: ”Là con trai nhưng khi “săn tình” nếu không cẩn thận dễ rơi vào ổ nhền nhện lắm! Mình đã từng trải qua nên mình biết. Bọn chúng dàn cảnh sau đó uy hiếp cướp cả tiền lẫn dtdd của mình chứ chẳng chơi”.

Việc “săn tình” online của một số sinh viên vô công rỗi nghề hiện nay chẳng có lợi ích gì đôi khi còn tự chuốc lấy hậu quả cho bản thân. Tốt nhất các bạn nên cảnh giác với thế giới ảo cũng như đừng quá mềm yếu để bị nó điều khiển bạn nhé!

  • Kenny Sang