Hai Nhà Báo Và Một Lời Xin Lỗi

October 20, 2008

Những ai từng cầm lệnh “triệu tập” điều tra, mới thấy, sau 5 tháng ở tù mà vẫn giữ được thái độ trước Tòa như nhà báo Nguyễn Việt Chiến là một điều không dễ. Cũng con người ấy, khi làm thơ thì thật là duy cảm, khi làm bị cáo đã bản lĩnh hết mình. Những thông tin về PMU 18 bây giờ Tòa xác định là sai, nhưng khi viết, có lẽ, anh đã tin đấy là sự thật. Hai năm tù có thể là dằng dặc, cũng có thể là một “trải nghiệm” không chỉ có khổ đau, nhất là với một người biết rõ con đường đi mà mình lựa chọn.

Tôi cũng không nghĩ thái độ trước Tòa của nhà báo Nguyễn Văn Hải là vì “lượng khoan hồng”. Hơn 5 tháng trước khi bị bắt, trên blog của nhà báo Đức Hiển, Hải đã nói về những sai lầm này. Nhìn nhận những sai lầm trong nghề cũng là một hành động rất cần lòng dũng cảm. Đáng tiếc, phán quyết của Tòa, tạo ra hoàn cảnh quá khác biệt giữa hai người, đã để lại không ít ngậm ngùi cho dư luận và cho cả những người trong cuộc.

Cho dù tòa phúc thẩm (nếu có) sẽ đưa ra phán quyết thế nào; cho dù có những đánh giá khác nhau; thì mai đây, ai nghiên cứu lịch sử báo chí Việt Nam cũng sẽ phải lật lại trường hợp của hai anh Chiến, Hải. “Hồ sơ” của họ là một vụ điển hình, rất cần thiết được phân tích cả về “nghề” và luật.

Báo chí nhà nước đã không tường thuật chi tiết phiên tòa, phần cho thấy những thông tin mà báo chí đưa ra xung quanh vụ PMU hầu hết được xác định là “sai sự thật”. Không chỉ chịu điều chỉnh của Luật Báo chí, khi hành nghề, nhà báo cũng là một đối tượng của Bộ Luật Hình sự. Tuy nhiên, tất cả những hành vi mà Luật quy định như một tội danh (vu khống, xúc phạm danh dự và nhân phẩm công dân…), có thể áp dụng ở đây, đều bắt buộc phải xác định động cơ “cố ý”. Đưa tin sai sự thật rõ ràng là “lỗi”, nhưng để bị coi là có tội thì phải chứng minh các nhà báo, trước khi đăng, đã biết chắc những thông tin đó là sai. Ở đây, nhà báo Nguyễn Việt Chiến nói anh đã lấy tin từ một nguồn mà anh đã không nghi ngờ là “Ban Chuyên án”. Thượng tá Đinh Văn Huynh, cũng thừa nhận là đã “tiết lộ” những thông tin ấy cho các phóng viên theo dõi vụ PMU.

Tất nhiên, bị truy tố về tội danh được quy định tại điều 258 lại là một chuyện khác. Theo Cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc, tội “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” vốn có nguồn gốc từ Luật Hình sự của Liên Xô, được Việt Nam “kế thừa” trong thập niên 80. Trong những năm 90, nhiều đại biểu Quốc hội đã yêu cầu bãi bỏ điều luật này, vì dân chủ và tự do thì hoặc có, hoặc không, hành vi nào mà luật chưa cấm thì người dân có quyền hành xử đương nhiên, chứ không thể đưa ra một quy định mơ hồ: “lợi dụng”. Tại Nga, sau khi Liên Xô sụp đổ, cho dù vẫn chưa thực sự có tự do dân chủ, người ta cũng đã phải bãi bỏ điều luật này. Tất nhiên, khi một tội danh vẫn còn ghi trong luật thì bổn phận của người dân vẫn phải chấp hành vấn đề là thủ tục tố tụng phải được tiến hành sao cho, khi phán quyết đưa ra, người dân có thể tin đấy là công lý.

Ngay cả với điều 258, cho dù “lợi dụng” là một hành vi khá mông lung thì “lợi ích của nhà nước và công dân” lại là một điều rất cụ thể. Lẽ ra, các luật sư của nhà nước và của các công dân được coi là có lợi ích bị xâm phạm ở đây như Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến, như tướng Cao Ngọc Oánh… phải chứng minh quyền lợi của họ đã bị xâm phạm ra sao. Phần nào do báo chí gây ra, phần nào được “dựng lên” bởi “Ban Chuyên án”. Nếu như những thông tin đã nêu do các nhà báo bịa đặt thì áp dụng cho họ một tội danh hình sự là điều đương nhiên. Nếu như, các báo chỉ vô tình bị những người như tướng Quắc lợi dụng thôi thì những thiệt hại do thông tin sai, các báo sẽ phải bồi thường cho đương sự. Năm 2005, phóng viên Andrew Gilligan đã có một phóng sự điều tra dẫn lời một quan chức cao cấp nói rằng chính phủ Anh đã “thổi phồng nguy cơ vũ khí hủy diệt lớn của Iraq”. Bài báo đã gây điêu đứng cho chính Thủ tướng Tony Blair nhưng khi có kết luận những thông tin của BBC là sai thì ông Tony Blair chỉ “hoan nghênh một lời xin lỗi”. Không ai kỷ luật “quyền chỉ trích chính phủ” của Andrew Gilligan. Tuy nhiên, về phía BBC, khi cho phát những “điều tra” không được kiểm chứng như vậy, cả Chủ tịch và Tổng Giám đốc của BBC đều phải vì đạo đức của nghề mà xin từ chức.

Một quy trình tố tụng cho phép các luật sư chứng minh “lợi ích của Nhà nước và công dân” bị xâm phạm, đồng thời sẽ làm rõ những thông tin mà “Ban chuyên án” cung cấp cho các phóng viên về vụ PMU là “sai”. Người dân sẽ không nghĩ khi tướng Cao Ngọc Oanh đựơc thăng quân hàm, thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến được tự do trong khi một thành viên của “Ban chuyên án” và hai nhà báo bị bắt giam là cú “phản đòn” của “tham nhũng”. Hậu quả của vụ PMU 18 càng cho thấy, tư pháp phải hết sức độc lập trong khi tiến hành tố tụng. Cấp ủy cũng rất dễ bị các ban chuyên án lũng đoạn khi mà những người như tướng Quắc một mặt thì “cung cấp thông tin sai sự thật cho phóng viên” nhằm tạo ra một áp lực chính trị từ nhân dân; một mặt “báo cáo thông tin sai sự thật lên cấp trên” khiến cấp ủy không có lựa chọn nào hơn là phải cho khởi tố. Nếu tiến trình điều tra diễn ra độc lập, chắc chắn dù có chén gan trời, những kẻ như tướng Quắc cũng không thể dễ dàng khởi tố, bắt giam cho dù chỉ là một thường dân nếu như không có nhiều chứng cứ.

Trước vành móng ngựa, các thành viên chủ chốt của “Ban Chuyên án” PMU 18 đã không đưa được bằng chứng nào cho thấy những thông tin tham nhũng mà họ “tung ra” khi “làm án” là có cơ sở. Thật cay đắng khi ở một quốc gia mà chống tham nhũng đang là một khao khát của người dân, có khi lại trở thành chiêu bài của các “phe”, các “cánh”. Tôi vẫn hy vọng Nguyễn Việt Chiến rồi sẽ được tự do. Rất tiếc, những thông tin mà anh nhận được từ công an là sai, nhưng hậu quả mà nó gây ra không hẳn là hoàn toàn tiêu cực. Báo chí phải có trách nhiệm với sự trong sạch của một quốc gia; chỉ trích các quan chức và truy tham nhũng đến tận cùng là chỉ dấu của một quốc gia dân chủ.

Tôi tôn trọng sự lựa chọn của hai nhà báo. Đối với Nguyễn Việt Chiến, có thể đấy là niềm tin của anh. Nhưng, thừa nhận sai lầm có lẽ cũng là niềm tin của anh Nguyễn Văn Hải. Những “thông tin sai sự thật” ấy đúng là bắt nguồn từ các ban chuyên án, nhưng “kiểm chứng” cũng là một việc mà các nhà báo phải làm. Trong những vụ án như Năm Cam, Tamexco, Minh Phụng …, không ai rõ các nhà báo đã có bao nhiêu phần trăm thực sự điều tra, bao nhiêu phần trăm nhận “mớm cung” từ các ban chuyên án. Có những ai đã từng lãnh án mà oan bởi ngòi viết chúng ta. Khi nhìn đồng nghiệp phải vào tù đúng là thật xót xa, nhưng, tôi nghĩ, các nhà báo cũng phải nhận rằng chúng ta vẫn còn nợ nhân dân một lời xin lỗi.

  • Theo Osin blog (http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4)

Cha mẹ sốc vì con “unisex”

October 20, 2008
Gái hay trai?

Trào lưu “trai thật như gái, gái thật như trai” đang nở rộ trong giới trẻ, đặc biệt là giới trẻ thành phố. Trào lưu này không chỉ thể hiện ở hình thức bên ngoài, cách ăn mặc mà còn “lấn” sang cả tính cách bên trong.

Nếu như ở các bạn gái, từ cách ăn mặc đến tính cách đều như con trai người ta vẫn thấy tạm chấp nhận được, thì hình ảnh các anh chàng tuổi teen bây giờ nhuộm tóc đủ màu, mặc quần áo sặc sỡ bó sát, đeo hoa tai, thậm chí tô son trát phấn, móng tay lòe loẹt bị khó ưa hơn nhiều.

Có cậu còn sắm hẳn bộ mỹ phẩm hoàng tráng không thua gì các bạn nữ. Tính cách “con trai” cũng giảm đi, phong thái nhiều cậu không khác gì “công công”, giọng điệu đến bước đi đều ẽo à ẽo ọt.

Trào lưu này chính các bạn trẻ cũng biết, người lớn không thể chấp nhận, nên hầu hết chỉ trình diện mốt “sau lưng” phụ huynh. Thường khi ra khỏi nhà, họ mang theo túi này túi nọ đựng “phụ tùng” rồi sẽ ghé vào một điểm nào đó để thay phục trang, trang điểm. Trước khi về nhà lại “tẩy trang”.

“Nhà cậu lớp trưởng trở thành điểm “đóng đô” mỗi sáng và chiều vì bố mẹ bạn ý đi nước ngoài. Đến đó, bọn em tu sửa tóc tai, sơn móng tay, gắn hoa tai. Bạn nào “đô” hơn thì cho thêm tý phấn, tý son nữa” – Hoàng Hải, cậu học trò lớp 10, ở quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) tiết lộ.

Giáo viên một trường cấp ba ở Cầu Giấy (Hà Nội) cho biết ít nhất đã hai lần cô gọi học sinh nam là “chị”: “Nhìn xuống lớp học không biết đâu là nữ đâu là nam cả. Mình gọi nhầm như thế nhưng các em không hề phật lòng mà còn ra vẻ đắc thắng với bạn bè. Trong lớp học còn đỡ, chứ các buổi sinh hoạt hay đi dã ngoại thì khỏi phải nói, con trai còn điệu đà hơn các em gái nhiều”.

Bố mẹ… sốc nặng

“Bề ngoài em lòe loẹt thế này nhưng bước chân vào nhà em kín lắm. Bố mẹ muốn em phải là một chàng trai nam tính, đàn ông nên lúc vào về nhà em cũng quần bò áo phông đóng thùng. Ăn mặc theo trào lưu không có nghĩa chúng em bớt nam tính, nhưng bố mẹ mà bắt được thì em không được yên đâu” – Hoàng Hải tâm sự.

Ít vị phụ huynh nào có thể hình dung nổi cậu con trai của mình mặc áo hở ngực, sơn móng tay, trang điểm… Khi phát hiện ra điều đó, quả là một cú sốc nặng với họ.

Cách đây ít lâu, trên đường đi làm về, chị Hanh ở Đội Cấn (Ba Đình) cứ nghĩ mình hoa mắt khi thấy phía trước có một cháu gái y chang… cậu con trai đang học lớp 11 của mình.

Chị phóng xe theo phía sau nhưng phải lắc đầu vì không tài nào phân biệt được đó là nam hay nữ. Về nhà chị còn kể lại chuyện này cho cả nhà trong bữa ăn.

Nhưng rồi, chị cũng bắt đầu nghi ngờ vì nhận thấy ở con trai nhiều thay đổi. Lục lọi đồ đạc của con trai, chị ngất luôn tại chỗ khi thấy mấy lọ son môi và sơn móng tay. Chỉ hôm ra viện, chị mới “họp kín” với chống về việc con trai mình là… gay. Để kiếm chứng, chồng chị đã đột ngột cầm tay đứa con kiểm tra và những dấu tích… sơn sửa vẫn còn lưu rõ trên móng tay do tẩy rửa chưa kỹ.

Sau thoáng bần thần, chồng chị Hạnh đã cho cậu con trai mấy bạt tai điếng người rồi cũng ôm mặt khóc. Khổ cho đứa con của anh chị, thanh minh đến mấy bố mẹ cũng không tin. Đến giờ gia đình chị vẫn chưa hết căng thẳng vì chưa thể “kiểm chứng” sự thật con trai mình thế nào.

Không đến mức “bắt tận tay” như chị Hạnh, vợ chồng anh Minh ở Nghĩa Tân cũng đang phải sống trong cảm giác lo lắng con trai mình có thiên hướng… là nữ vì những thay đổi ở phong cách của con.

“Mình chẳng biết thế nào nữa, nó còn điệu hơn cả chị gái. Vợ chồng nói với nhau thế thôi chứ chưa ai dám trao đổi với con”, anh Minh khó xử.

Nhiều trào lưa của giới trẻ đang thật sự “khủng bố” các vị phụ huynh, rất khó để tìm được một tiếng nói chung. Bố mẹ khoan vội vàng “lên án” con mà nên tìm những cách nhẹ nhàng, khéo léo hướng con vào môi trường sống lành mạnh.

Các chuyên gia tâm lý khuyên: Giữa hai thế hệ cần tìm tiếng nói chung, đừng quá “nghiệt ngã” với phong cách, trào lưa của con trẻ để tránh những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra.

Theo Dân Trí


‘10x tự sướng’ hay ‘trò đùa’ của người lớn?

October 20, 2008

Một bộ ảnh được gọi là teen 10X “tự sướng” cực sốc bị tung lên mạng để dân tình soi mói. Nhưng “10x tự sướng” hay do người lớn đã biến các em thành “trò đùa tai quái”?

Bắt đầu từ bộ ảnh sốc “10X tự sướng”…

Trong chưa đầy 3 ngày qua, hàng loạt các diễn đàn lớn nhỏ dành cho teen xuất hiện một topic tăng pageview chóng mặt. Đây gần như là một scandal chính thức đầu tiên được gắn mác 10X.

Sau một loạt ảnh nóng về những tư thế pose ảnh nửa kín nửa hở của 2 cô bé được cho là teen 10X với cơ thể còn chưa dậy thì, người đọc lại bị thách thức bởi những câu như “Bọn 8X, 9X đỡ đi”, “10X vượt mặt các anh chị rồi nhé!”, “vào mà xem 10X tự sướng này”. Như một hiện tượng xấu xí, bộ ảnh gây ra phản ứng nhiều chiều và hàng loạt những suy luận, tranh cãi.

Một trong những tấm hình đang làm náo loạn cư dân mạng

Phần lớn những phản ứng tức thời về bộ ảnh là ngạc nhiên tột độ, không tin nổi vào mắt mình. “Tớ suýt…ngã lăn ra đất! Em tớ cũng bằng tuổi đó thôi! Không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa! Chắc chắn chúng còn chưa hiểu hết chúng đang làm cái quái gì đâu!”. Một thành viên kì cựu – Admin ở một diễn đàn cho Teen đã “bóc tem” topic nóng nhất của tuần như thế. Ngay sau đó, hàng loạt teen khẳng định chắc nịch rằng đã có bàn tay người lớn nhúng vào chuyện này, sắp xếp các tư thế chuyên nghiệp, và, hiển nhiên, cũng chính là những người cầm máy ảnh chụp lại những kiểu ảnh này dù chất lượng ảnh là không cao và rất nghiệp dư.

“10X tự sướng khỉ gì, chúng nó bé bị dụ cả thôi, có ảnh còn bắt chước style trong bộ ảnh sexy public của một người mẫu đấy là gì, người lớn “dạy” con nít làm trò bệnh hoạn mà không biết nghĩ!” – Nick Coon (sinh năm 1989) lại đại diện cho một nhận định khác.

Tuy nhiên, một luồng suy đoán ngược hẳn đã phản pháo ngay: “Nhìn nét mặt và các điệu bộ, từ phong cách cowboy, đàn anh đàn chị, mặt lạnh, cho tới ưỡn mình…chả khoe gì cả thì nên suy nghĩ lại về mấy em này, biết đâu lại pro chứ chẳng ngây thơ gì sất!” – G. Quốc (THPT L.Đ.C TPHCM) post trong mục giáo dục giới tính của diễn đàn trường bạn ấy.

Dù thế nào, tất cả đều dễ thấy rõ người chụp bộ ảnh và phát tán bộ ảnh xấu xí này trên mạng và dán nhãn cho teen 10X không hề tính đến hậu quả, kinh khủng hơn nếu đó chỉ là phút đùa cợt, kiếm trò vui để show lên mạng cho dân tình xôn xao một phen!

Giật mình nhìn lại những gì ảnh hưởng xấu đến teen 10X

Ai cũng thừa nhận việc giáo dục giới tính cho trẻ em rất quan trọng và không còn đợi đến khi “ván đã đóng thuyền” mới giật mình trách nhau “chết vì thiếu hiểu biết”. Nguyên nhân thì có nhiều nhưng những gì ảnh hưởng xấu đến teen 10X đáng được “người nhớn” nhìn lại và thay đổi ít nhiều thói quen.

Liệu có phải người lớn đã ‘vẽ đường’ cho các em

Chỉ cần lướt qua vài trang web dành cho các bậc làm bố mẹ, bạn dễ gặp những dòng tâm sự của một bà mẹ 33 tuổi ở Hà Nội đã sốc và khóc rất nhiều khi thấy con mình mới 10 tuổi đã tập tọng làm những “tư thế yêu” rất người lớn – chỉ vì người mẹ đã vô ý để những cuốn tạp chí của người lớn có nhiều hình ảnh “mát mẻ” bừa bộn trong nhà. Mặt khác, người mẹ đã vô cùng chủ quan khi nghĩ con trai mình còn quá nhỏ để biết những chuyện thầm kín nhạy cảm của người lớn. Bởi vậy, phụ huynh sẽ càng sốc gấp trăm lần khi thấy 10X có thể bắt chước học theo những gì nhìn thấy và tò mò, chỉ vì bố mẹ là tấm gương- “Tại sao con không thể làm giống bố mẹ được??”

Chưa hết, nếu bố mẹ vô ý…”thơm” nhau quá…nồng nàn trước mặt con cái, thậm chí cả những hành động khác thân mật hơn, đều ảnh hưởng rất mạnh đến suy nghĩ giới tính và lập tức kích thích trí tò mò. Sợ hơn, là chính những teen làm anh chị, không giữ ý tứ mà “lộ” những thói quen sinh hoạt tình cảm không lành mạnh thì sớm muộn những cô bé cậu bé 10X nhỏ nhất trong nhà cũng sẽ “nhiễm” tức thì.

Giao Hà (Cao đẳng Nhạc V.T) hối hận kể lại lần đưa bạn trai về nhà cùng một nhóm bạn khác xem phim “đen” và “bình luận” tạp chí Playboy vốn là hàng hiếm, khi đó ngụy biện với nhau là để.. giáo dục giới tính rồi thực hành thế nào cho khỏi… chậm thời đại và bớt “quê”.

Nhưng tai hại, cô em gái 11 tuổi đã chứng kiến tất cả qua cửa sổ phòng chị mà không ai hay, và nhật kí của 10X bắt đầu bằng những dòng làm Giao Hà thấy tội lỗi và xấu hổ: “Chị Giao Hà hôn rất giỏi, còn đè được anh Bình cao to như voi. Làm mình thấy rất thèm. Giao Phương mới chỉ nắm tay với ôm bạn Hải thôi. Mai sẽ viết thư và rủ Hải làm như phim sau giờ tan lớp…”

Tất cả đều xuất phát từ sự vô ý, vô tâm của những người lớn hơn trong gia đình!

Có ai trong chúng ta giật mình khi đọc và nhận ra thói quen nào đó của mình đã ảnh hưởng cực xấu đến suy nghĩ của teen 10X về giới tính ? Khi chưa đủ nhận thức, còn ham bắt chước lại phải tiếp xúc với rất nhiều luồng thông tin “loạn”, các bé 10X sẽ làm hình ảnh mình trở nên xấu xí và bị xa lánh nhanh hơn bất kì thế hệ nào trước đó. Thay vì soi mói và chuyền tay những “hiện tượng gây sốc” của các em ấy, chúng mình hãy giúp bằng cách dành thêm quan tâm và ý thức tất cả những gì ở trên.

Theo Kenh 14