“Về hưu” vẫn lắc cùng “sex toy”

October 22, 2008

Cứ tưởng thuốc lắc chỉ có sức quyến rũ ma mị đối với một bộ phận giới trẻ, chưa đủ lớn để hiểu hết những hậu quả xấu của nó gây ra, nhưng không.

Như một “tổ lái” mà chúng tôi từng có dịp tiếp xúc khi anh ta bị công an TP Hà đông bắt cách đây không lâu thổ lộ: “Lắc không biên giới” – cái ranh giới giữa nghèo và sang, cap và thấp, già vả trẻ dường như chẳng còn nghĩa lý gì đối với những kẻ thích sử dụng thuốc lắc như một món chính trong những bữa tiệc được tổ chức thường xuyên của chúng. Đệ tử của thuốc lắc ngày càng “già hoá”, nghĩa là thế hệ 7x, 6x, thậm chí 5x – những kẻ không còn trẻ để mà lên sàn “đú” với dân teen hàng đêm, lại thích đãi nhau bằng thuốc lắc tại những quán karaoke, nhà nghỉ thậm chí tại gia cho nó… ấm áp(?!)

“Cơ trưởng” càng ngày càng… già

“Cơ trưởng” đầu tiên mà chúng tôi muốn kể đến trong bài viết này đó là đối tượng “K lồi”, với đôi mắt lúc nào cũng như muốn lồi ra của anh ta. Sinh năm 1971, nghĩa là đã gần 40 tuổi, đã lên chức bố từ vài năm nay, thế nhưng K nghiện ma tuý và nghiện luôn cả thuốc lắc. Một đêm, K cho bạn bè đến nhà thuê trọ tại xã Biên Giang, TP Hà Đông của vợ chồng anh ta để cả hội lắc. 20 đứa cả trai lẫn gái sau khi cắn thuốc đã bật nhạc ầm ĩ khiến ngôi nhà thuê hôm ấy tưởng như được phen vỡ toác ra. Khi lực lượng công an ập vào, đã bắt quả tang K cùng lũ bạn cởi trần, đứa mặc quần dài, đứa mặc quần đùi mồ hôi mồ kê nhễ nhại đang say sưa “bay”. Có đứa khi bị đưa về trụ sở Công an TP Hà Đông vẫn còn ngửa mặt lên trời thì thầm những câu vô nghĩa như người bị tâm thần. Chúng tôi có dịp tiếp xúc với dân chơi “về hưu” K khi anh ta vừa được đưa về đây. Đúng là “có tuổi” nên K đối phó với cơ quan công an và cả những câu hỏi của chúng tôi bằng những câu trả lời vô cùng “tiết kiệm” đến khó chịu, theo kiểu “3 không”. Đôi mắt anh ta cứ chòng chọc nhìn mọi người, đỏ ngầu vì suốt đêm qua không ngủ để lắc. Nghiện đến gần chục năm, biết thừa hậu quả của ma tuý là rất nghiệt ngã, thế mà giờ phong trào thuốc lắc rộ lên, K lại không bỏ phí cơ hội nghiện thêm món này nữa.

Một dân chơi “về hưu” từng có thời gian đến chục năm nhẵn mặt tại các vũ trường tâm sự rằng, “bọn già” bây giờ (chỉ những dân chơi không còn trẻ – PV) thích tụ tập tại gia cho đầm ấm, hoặc kéo nhau ra quán karaoke, thuê một phòng khách sạn nào đó để liên hoan thuốc lắc với tính chất giao lưu là chính chứ không thích thể hiện ở những chốn đông người như đám con nít cứ lên sàn là chọn chỗ nào trung tâm nhất rồi thi nhau rúc đầu vào mấy cái loa thùng công suất cực mạnh mấy tiếng đồng hồ mà lắc lư, chẳng còn biết có ai xung quanh. Hắn bảo rằng, “tuổi gì mà đú nữa”. Cái sự lép vế của dân chơi “về hưu” xem ra cũng ngậm ngùi so với đám đàn em ra phết. Nhưng một khi đã chơi là cũng ít khi kém phần long trọng – hắn bảo tôi thế.

Cách đây một tháng, Công an phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội cũng đã bắt quả tang một ổ lắc tại nhà nghỉ Hoa Thuỷ Tinh trên đường Âu Cơ thuộc địa bàn phường. Lúc ấy đã 3 giờ sang, thế nên sự xuất hiện ồn ào của một nhóm người cả nam lẫn nữ tại nhà nghỉ Hoa Thuỷ Tinh cùng với tiếng nhạc đập đến buốt ngực đã đánh thức những người dân sống xung quanh đó. Thông tin được lập tức phản ánh tới cơ quan côgn an phường. Và chỉ sau đó vài phút, lực lượng công an đã tiếp cận nhà nghỉ, bắt quả tang tại phòng 403 có 8 đối tượng (7 nam 1 nữ) đang “bay” với ngổn ngang bia rượu dưới nền nhà. “Tổ lái” này hầu hết đã ngoài 30 tuổi. Khi bị đưa về công an phường và khi chúng tôi được phép vào tiếp xúc , chắc có lẽ đều đã “tuổi cao” và có một chút suy nghĩ về hành vi của mình nên tất cả đều tỏ ra xấu hổ, kẻ nào cũng cúi gầm mặt xuống. Hỏi chuyện, họ đều né tránh không trả lời về cuộc sống gia đình chứ không hồn nhiên khoe chiến tích như những đứa trẻ bị bắt vì đi lắc mà chúng tôi đã từng gặp trước đó. Xấu hổ cúng phải thôi, người ta bảo “60 năm cuộc đời”, ngoài 30 tuổi rồi, nếu là người có trách nhiệm với gia đình, với xã hội, hẳn họ biết phải chọn cho mình cuộc sống lành mạnh hơn.

Một gã “về hưu”khi được hỏi đã nói với tôi rằng, “không chơi thuốc lắc thì chơi cái gì bây giờ”. Hắn giải thích, nó “vừa tiền”, không quá đắt lại dễ mua, chỉ alo một phát thì có đứa mang cả bịch tới giao tận nơi. Lại gọn nhẹ, thả tọt vào miệng là xong. Heroin bây giờ có ngu mới dính vào, bập vào chỉ có nước tan đời, ba cái thứ tài mà, thuốc lắc không nghiện được mà quan trọng là cực vui. Hắn giải thích như thế nhưng tôi nghĩ đó chỉ là quan niệm sai lầm của một kẻ vô trách nhiệm với bản thân và với cuộc đời như hắn.

Một “tổ lái” cũng thuộc hàng chưa già nhưng quá xa xỉ nếu nói rằng trẻ cũng vừa bị công an TP Lạng Sơn tóm gọn vào ngày 10/10 vừa qua. Khi kiểm tra tại quán cà phê Gia Bảo, tại đường Thành, phường Chi Lăng, TP Lạng Sơn, tại một phòng hát karaoke trên tầng hai, lực lượng Công an đã hốt gọn cả nhóm đối tượng đang có hành vi sử dụng thuốc lắc. Điều đáng nói là có đối tượng trong nhóm này năm nay đã 43 tuổi, còn lại hầu hết đều xấp xỉ trên dưới 40, trẻ nhất hội cũng đã 22 tuổi. Họ khai rằng, đêm hôm trước, họ được mới đếnđây dự sinh nhật con một người bạn. Đến 22h cùng ngày, họ đã bật nhạc to để hát và sử dụng thuốc lắc cho đến 1h sang ngày hôm sau thì bị bắt quả tăng.

Không biết những ông bố, bà mẹ này giờ đã cảm thấy ân hận chưa, khi mà đằng sau mỗi người còn có cả một gia đình. Rồi đây, họ sẽ dạy dỗ con cái mình như thế nào khi mà trước mặt chúng là những tâm gương mờ. Còn nhớ, cách đây mấy năm, một vụ lắc tại gia nổi đình nổi đám khiến dư luân xôn xao bởi “cơ trưởng” hôm ấy là một “lão gia” đã gần 50 tuổi. Nhân vật này thực ra không xa lạ gì với đám dân chơi già, khi vũ trường P còn hoạt động hoành tráng, bởi ông già gần “5 xịch” này chính là ông chủ của nó. Bữa bắt quả tang trùm dân chơi “về hưu” này, lực lượng công an cũng như cánh phóng viên đi cùng được một phen phát hoảng khi chứng kiến ngoài màn cởi trần, mặc quần cực…nhỏ để lắc cùng mấy cô gái nữa, căn phòng của gã còn tràn ngập các loại dụng cụ, gọi nôm na theo tiếng nước ngoài là “sex toy” với những hình thù kỳ quái. Chân dung của gã cũng kỳ quặc không kém với đôi mắt lúc nào cũng ngầu như người thiếu ngủ lâu ngày, trợn trừng nhìn người khác. Nhưng thực ra, đó là đôi mắt đặc trưng của những kẻ nghiện ma tuý, nhất là dính tới tài mà, thằng nào thằng ấy mắt lồi, đỏ như mắt cá chày.

Suy nghĩ lệch lạc giết chết tâm hồn.

“Thuốc lắc thì không nghiện được” – hỏi một trăm thằng thì cả trăm đứa đều lặp lại điệp khúc ấy. Và chính vì nghĩ không nghiện được nên những kẻ (được coi là có tuổi, và biết suy nghĩ) chọn cho mình cách chơi thuốc lắc để tăng thêm phần thân mật trong nhưng bữa tiệc sinh nhật, đêm liên hoan hoặc nhân những sự vụ gì đấy. Họ không hiểu rằng, thuốc lắc sẽ huỷ hoại hệ thần kinh, hoặc có biết nhưng vì hậu quả của nó không tức thời nên chưa biết sợ, giống như kiểu “chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ”. Khi tiếp cận với những đối tượng này tôi vẫn cho rằng, sia lầm lớn nhất của họ là nhận thức về thuốc lắc nói riêng và ma tuý nói chung rất ngớ ngẩn. Những đứa trẻ mới lớn chưa biết suy nghĩ, thấy cái gì mới bập vào thì không nói làm gì, nhưng nếu đã biết nghĩ rồi mà vẫn lao vào thì chỉ có thể giải thích theo chiều hướng, rằng họ đang cố tình sống gấp, sống thật nhanh để biết hết mùi đời. Bởi thế hệ 7x, 6x, ít nhiều cũng non nửa cuộc đời đã trải qua, người ít người nhiều những cũng có thể nói là ngọt, bùi, đắng, cay đã trải. Thế nên đừng nghĩ rằng chỉ có trẻ thì mới ham vui và ham khám phá những cái mới, chính cái tuổi nhỡ nhàng chẳng già cũng không còn trẻ này mới tiềm ẩn những nguy cơ cao. Bởi ở lứa tuổi ấy, họ đã có một cuộc sống ổn định, có kinh tế, vì thế để phục vụ cho một cuộc chơi dam bảy triệu đồng, với nhiều người không có gì khó. Và cũng xin nhắc một điều rằng, rất nhiều người có trình độ văn hoá, tốt nghiệp ở những trường đại học tại nước ngoài nhưng vẫn bập vào thuốc lắc khiến tất cả bạn bè, gia đình đều ngỡ ngàng. Thậm chí ngày nay, nhiều du học sinh nói tiếng nước ngoài như gió, bằng nọ bằng kia nhưng vẫn coi thuốc lắc là một thứ không thể thiếu trong hành trang mang về nước, ngoài những kiến thức đã được học. Quan trọng là bản lĩnh của con người ta, thái độ ứng xử của mỗi người trước những vấn đề mới, sự việc mới.

Tôi rất tâm đắc với suy nghĩ của một nhà văn trẻ ngành công an, mới đây trong một bài viết anh có nói đại ý rằng: chúng ta nên sống chậm lại hơn những gì mà cuộc sống hiện đại đang cuốn chúng ta ngày một đi nhanh hơn và ngày càng khiến chúng ta rời xa nhau hơn. Vâng! thấy thật đúng trong hoàn cảnh của những dân chơi “về hưu” trong bài viết này. Họ đã muốn sống quá nhanh, quá gấp để tận hưởng tuyệt đối những gì mà họ cho là hay ho, là mới lạ. Thế nhưng, điều căn bản nhất là phải biết chọn lọc, sàng sảy những cái mới, cái lạ ấy thì họ lại không làm, đúng hơn là cố tình không làm. Và hậu quả thì luôn tỉ lệ thuận với nguyên nhân gây ra. Nếu có thể thì bất kỳ người nào trong cuộc sống hiện đại này hãy thử một phút sống chậm lại, biết đâu, chỉ trong một phút ấy, nhiều người sẽ có thời gian nhìn lại mình và rồi chợi thảng thốt nhận ra những hành vi sai lệch mà nếu sống thật nhanh sẽ chẳng thể nào nhìn ra nổi. Thử xem…

Theo ANTG

Nữ sinh… nhậu

October 22, 2008
Ảnh minh họa

Hồi tôi mới vào ký túc xá, cô bạn cùng phòng nói: “Này Thúy, cậu ra mắt cả phòng bằng chầu nhậu đi chứ!”. Tôi nghĩ là bạn ấy nói đùa, làm gì có chuyện con gái nhậu! Cho nên “lễ ra mắt” của tôi là bánh ngọt, trái cây. Hôm đó cũng vui lắm.

Phòng có mặt đầy đủ: mười hai bạn. Giữa bữa tiệc ngọt, chị Ly, năm cuối khoa kinh tế, cười cười: “Giá Thúy làm bữa nhậu thì vui hơn đấy nhỉ?”. Tôi cũng cười, cứ nghĩ rằng các chị thích đùa.

Lại nhủ thầm, sống với những người có óc hài hước chắc thú vị lắm đây! Chủ nhật đầu tiên ở ký túc xá, tôi nhớ nhà ghê gớm. Phòng chỉ còn năm người, thật vắng vẻ. Trưa, Đông Nghi đề nghị: “Ê, tụi mình kiếm gì nhậu cho đỡ buồn hè!”. Tôi vỗ tay tán đồng: “Đúng đó, em đề nghị nhậu chè thập cẩm, tự dưng em thèm chè quá!”. Hoa trố mắt nhìn tôi: “Cái gì?

Nhậu chè? Bồ có khùng không vậy?”.

“Thiệt mà, em thèm chè lắm”. Đông Nghi hiểu ra, cười rũ rượi: “Nai vàng ơi, nhậu là phải… có mồi, chẳng hạn như mực khô, bò khô, thịt cầy… rồi uống bia hoặc rượu! Như đàn ông vẫn nhậu đó”. “Sao các chị cứ chọc em hoài vậy?”. “Ơ hay, con bé này, không tin hả, này, lát nữa bé con xem các chị nhậu nghen, biết đâu bé con cũng thích, rồi ghiền luôn cho coi!”.

Vậy là họ nhậu! Các chị đi mua mấy con mực khô, đem cồn ra nướng, và… một bình bia hơi! Xong, các chị ngồi xúm tròn lại dưới sàn, cụng ly côm cốp, chúc mừng nhau ỳ xèo. Cũng trăm phần trăm, năm mươi trên, năm mươi dưới, hệt các ông trong quán nhậu. Một lát, các chị bắt đầu nói năng lung tung với cái giọng nhừa nhựa của người say. Cạn cái bình năm lít thì bốn chị cũng quắc cần câu, báo hại tôi phải dọn dẹp một mình, mệt ơi là mệt mà không dám nói năng gì. Bởi tôi là em út trong phòng.

Giờ thì tôi mới thực sự tin sinh viên nữ nhậu là điều có thật, vì được tận mắt chứng kiến. Tôi cũng ngồi vào, nhưng chỉ ăn mực chứ không uống được bia. Các chị phàn nàn tôi không nhậu mà còn phá mồi, rồi phong tôi là “dũng sĩ diệt mồi” nữa chứ. Các chị nài ép tôi uống, nhưng tôi kiên quyết từ chối. Các chị chê tôi là cù lần, quê mùa… Thôi kệ, chê tôi sao cũng được. Tôi chẳng ham gì bia bọt. Hơn nữa, hồi ở nhà, những lần tôi đi dự sinh nhật bạn bè, hoặc những bữa tiệc họp lớp, má tôi luôn dặn tôi tuyệt đối không nên uống bia. Con gái phải giữ mình.

Sáng thứ hai, Hạ từ quê lên, tôi theo hỏi: “Chị Hạ ở đây ba năm rồi, chị có biết nhậu không?”. Hạ trả lời: “Không bao giờ! Đâu phải con gái nào cũng biết nhậu, chỉ có một số người thôi!”. Sau đó, tò mò, tôi đi tìm hiểu ở nhiều phòng khác. Đúng như Hạ nói. Không phải tất cả con gái ở đây đều biết nhậu, nhưng số con gái nhậu cũng không ít.

Được dịp về quê, tôi kể chuyện này với má. Má ngạc nhiên lắm. Rồi má thở dài, dặn dò: “Con gái mà nhậu coi chừng mất duyên đó! Con phải hứa với má là không được bắt chước nghen con”.

Theo Phunu


“Suy dinh dưỡng tâm hồn”

October 22, 2008
Suy dinh dưỡng hiểu đơn giản là khi người ta không hấp thụ được mọi thứ không phù hợp với thể tạng, cơ địa của mình. Nhưng sự “suy dinh dưỡng tâm hồn” mới thật là trầm trọng và rất đáng quan ngại khi nếp sinh hoạt, lối sống, quan niệm vào đời đều đang bộc lộ tình trạng xuống cấp.

Chuyện kể ngày xưa Hải Thượng Lãn Ông có lần khám cho một vị hoàng tử về chứng gầy yếu biếng ăn đã phán rằng: “Hoàng tử bị suy dinh dưỡng”. Cả triều đình cảm thấy ngạc nhiên vì cậu ta đâu có thiếu sơn hào hải vị, cao lương mỹ vị. Nhưng không ai hiểu lý do “suy dinh dưỡng” là cậu ta không thể hấp thụ mọi thứ trên đời nếu nó không phù hợp với thể tạng, với cơ địa của chính mình. Suy rộng ra cái được ăn cái ăn được không phải lúc nào cũng tương thích, đem lại kết quả như ý.

Nhìn lại thanh thiếu niên chúng ta, có ai ngạc nhiên trước tỷ lệ gần 30% suy dinh dưỡng thể chất khi tuổi trẻ hôm nay có qúa ít thời gian rèn luyện thân thể, và chắc sẽ còn ngạc nhiên nhiều hơn nếu như sự “suy dinh dưỡng tâm hồn” mới thật là trầm trọng và rất đáng quan ngại khi nếp sinh hoạt, lối sống, quan niệm vào đời đều đang bộc lộ tình trạng xuống cấp.

Tại sao? Khi trong chương trình giáo dục chúng ta đã nhét vào đấy bao nhiêu là môn học từ chính trị đến đạo đức với trùng điệp ngôn từ về lý tưởng cao đẹp và bao nhiêu thứ mà những nhà giáo dục nghĩ là điều hay lẽ phải? Phải chăng những lời rao giảng không đem lại một giá trị thực tế nào hay chỉ vì chúng ta cứ “đè” học sinh ra mà nhồi nhét mọi thứ quan điểm của những nhà giáo dục bất kể trình độ nhận thức và hoàn cảnh xã hội.

Tuổi trẻ hôm nay đang suy dinh dưỡng ra sao?

Nữ sinh giờ tan trường. Trong số này, có bao nhiêu em không “hấp thụ được” những
gì mình đã được dạy? (Ảnh minh họa nguồn flickr.com)

Một sự thực hiển nhiên là những năm gần đây tình trạng bỏ học ngày một gia tăng lên đến con số hàng triệu. Số đi học thì rất nhiều trẻ không ngoan từ chuyện bỏ bê học hành, ăn diện thời trang, sống buông thả thiếu lý tưởng. Tình yêu đến quá sớm ngay từ cuối cấp 2 và lớp trẻ không nhận ra biên giới mong manh của tình yêu và thú vui xác thịt.

Theo một con số thống kê thì tỷ lệ nạo phá thai ở Việt Nam đang ở mức báo động cao và khoảng 25% trong 500.000 ca được thống kê chính thức là trẻ vị thành niên (!). Theo ông Lê Trường Giang, Phó Giám đốc Sở Y Tế thì với con số 114.000 ca trong năm 2007, TP.HCM đã “vô địch” cả nước và tương tự, nước ta có thể “vô địch” thế giới. Một số trẻ lao vào vòng xoáy bạo lực, đâm chém, tập họp băng đảng y như trong phim “xã hội đen”, hút xách ma túy.

Chỉ rảo qua một số quán café giờ tan trường và nếu lắng nghe ngôn ngữ tuổi teen, bạn sẽ không khỏi giật mình trước rất nhiều tiếng lóng và chửi thề. Vậy thì nền giáo dục của chúng ta hôm nay đang đóng vai trò gì trong việc hình thành nhân cách? Những điều các em học trên ghế nhà trường, từ giáo dục pháp luật, sức khỏe sinh sản vị thành niên, chính trị v.v… không được hấp thụ tốt nên những hoàng tử công chúa của chúng ta vẫn cứ là những đứa trẻ suy dinh dưỡng(?)

Cái gì đang mất đi?

Cái gì đang mất đi?
(Ảnh minh họa nguồn: thehe8x.net)

Các nhà giáo dục hôm nay không khỏi băn khoăn khi những bài học được truyền trao không đem lại kết quả như kỳ vọng mà có người còn hoài nghi tính thực tiễn của những môn học ấy khi khoảng cách giữa cuộc sống và những điều được “thuyết giảng” ngày một xa cách. Chúng ta đang đánh mất những gì?

Phải chăng đó là tâm hồn và tình yêu thương thực sự. Có người đã phải kêu lên: “Vì đâu lương tâm bị đánh mất để xã hội nhiễu loạn đến mức này?” (Ths. Nguyễn Thị Oanh) và trước những suy thoái của xã hội người lớn khi họ đang rơi vào vòng xoáy của lòng tham, toan tính mưu cầu danh lợi thì trách sao lớp trẻ thiếu hẳn những tấm gương soi chân chính.

Thần tượng hôm nay của các em là ai? Những ca sĩ, diễn viên, người mẫu hào nhoáng bề ngoài hay những khuôn mặt đồng tính và đồng bóng? Cha mẹ, thầy cô có còn là nguồn động viên mạnh mẽ nhất cho các em vào đời?

Ths. Nguyễn Thị Oanh đã có câu trả lời khi nhận định: “Thât ra muốn các em tránh ma túy thì cơ bản hơn là tạo cho các em một cuộc sống gia đình hạnh phúc, an toàn. Làm sao cho các em được thỏa mãn các nhu cầu về tình thương, tình cảm, một đời sống văn hóa tinh thần phong phú, một nghị lực để nói “không” với cái xấu, những đam mê lành mạnh như nghệ thuật, thể thao” (Nguyễn Thị Oanh – Hạnh phúc phải lựa chọn).

Cha mẹ các em có hiểu điều đó không? Hay chính họ cũng đang vật lộn với cuộc sống và đang đánh mất dần khả năng yêu thương của chính mình. Tỷ lệ ly dị trên 30% là một con số để chúng ta suy ngẫm, chưa kể những gia đình đã đỗ vỡ nhưng còn đang níu kéo vì những quyền lợi vật chất gắn bó chưa thể tách rời. Tình yêu thương vì thế đã dần phai trong con người chúng ta hôm nay khi chủ nghĩa tôn thờ vật chất đang hoành hành trong mọi ngõ ngách của tâm hồn và đời sống.

Chúng ta so sánh giàu nghèo hơn thiệt với hàng xóm, với những người trong cộng đồng, trong gia tộc, với tất cả những ai mà ta muốn so sánh “Khi nào tâm hồn còn so sánh thì không thể có tình yêu xuất hiện và tâm hồn liên tục cân đo đong đếm, phán xét… Bạn so sánh chính bản thân với một người nào đó tốt hơn xuất sắc hơn, giàu có hơn; bạn liên tục quan tâm đến bản thân mình… Theo cách này ngày càng muốn chiếm hữu nhiều hơn, ngày càng ích kỷ hơn…” (Krisnamurti – Cuộc đời phía trước)

Krisnamurti cũng cho rằng: “Chức năng của giáo dục là phải giúp học sinh không bị mắc kẹt trong mớ hỗn độn của cuộc sống này, chính những hỗn độn ấy làm hạn hẹp tâm hồn chúng, khiến chúng không thể nhìn xa được…” Trường học, theo ông, phải là nơi mang lại hạnh phúc cho thế giới này. Vì thế giới này cần hạnh phúc. Phải chăng hạnh phúc chỉ có được khi con người biết tiết chế lòng tham, mở rộng tâm từ, và yêu thương cuộc sống.

Chúng ta đang đánh mất dần kỹ năng biết sống hạnh phúc khi tâm hồn trẻ thơ đã bị đốt cháy theo những ước mơ vị kỷ của người lớn từ chuyện chạy trường, chạy lớp cho đến đua đòi theo hướng bất chấp mọi thủ đoạn để ngoi lên (không phải vươn lên) trên tầng lớp xã hội của mình.

Nguy hại nhất, ngoài việc xơ hóa tâm hồn là mất luôn cả sự trung thực. Người ta dạy cho trẻ nói như được lập trình với những câu nói rỗng tuếch và đóng khung hai chữ quan điểm vào đấy. Khi người lớn quen sống trên hàng đống hàng giả từ bằng cấp, thành tích báo cáo cho đến chức danh, địa vị xã hội thì mong gì dạy dỗ lòng trung thực cho con trẻ.

Phải chống suy dinh dưỡng từ đâu?

(Ảnh nguồn: photobucket.com)

Trong khi chờ đợi những thay đổi ngoài xã hội thì ngay trong nền giáo dục, đã đến lúc phải nhìn lại hệ thống chương trình, giáo trình, nội dung, phương pháp. Trẻ phải được bú mớm, ăn dặm rồi mới có thể dự tiệc được. Không thể cứ khiên cưỡng nhồi nhét cái ta có mà không phải cái các em cần. Sự hấp thụ phải tùy theo nhận thức và trình độ phát triển tâm hồn. Dạy về tình yêu cho con trẻ phải bắt đầu từ yêu kính cha mẹ thầy cô (chứ không phải giáo dục sinh sản ngay từ năm lớp 5 hay lớp 6?).

Có người đã nhìn ra vấn đề: “Chúng tôi đấu tranh chống những khuynh hướng sai lầm trong giáo dục, đào tạo. Đó là khuynh hướng duy ý chí, muốn nôn nóng đưa giáo dục chính trị vào ngay cả từ lớp vỡ lòng. Rốt cuộc, chính trị không đạt yêu cầu mà nhân cách cũng không xây dựng được” (Mai Chí Thọ, Chủ tịch Hội Khuyến học TP.HCM, trích báo Công An).

Và cái trục phải là tình yêu thương và lòng trung thực vì theo nhận xét của một nhà tâm lý xã hội học về nền giáo dục chúng ta hiện nay là “Một nền giáo dục từ thế hệ này qua thế hệ khác không nhấn mạnh đủ đến đạo đức con người mà tính trung thực là cái trục”(Nguyễn Thị Oanh – sách đã dẫn).

Tất nhiên, không thể chỉ hô hào suông mà phải bằng kế hoạch hay hành động. Từ đâu, có lẽ phải bắt nguồn từ gia đình, nơi khơi mở những tình cảm, những tư duy chân chính – những khả năng vô tận trong bản tánh con người. Tính thân thiện mà nhà Phật gọi là tâm từ cần phải được giáo dục bởi lẽ “đó chính là lòng ước muốn an lạc và hạnh phúc cho mọi người, kẻ thù trực tiếp của nó là sân nhuế trong khi kẻ thù gián tiếp là tình yêu nhục dục hay ích kỷ” (Thera Piyddassi – Theo dấu chân Bụt).

Kế đến là tinh thần trung thực và khách quan trong nhìn nhận sự việc, khinh ghét sự dối trá dù đòi hỏi lòng dũng cảm. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân gần đây có đề cập đến điều này;

Một nền giáo dục tốt phải có môi trường sư phạm tốt, với 6 yếu tố quan trọng: trật tự, kỷ cương, trung thực, công bằng, khách quan khuyến khích đầu tư, tình thương và sáng tạo. Và trụ cột đề thực hiện là giáo viên, học sinh và sự quản lý nhà nước về giáo dục… (Theo Báo Tuổi Trẻ 31/7/2008). Ta thấy tình thương và lòng trung thực đã được nhìn nhận như là những phẩm chất của một nền giáo dục mang tính nhân bản, dù chỉ là những bước chập chững ban đầu và khoảng cách từ nhận thức đến hành động vẫn còn đó. Nhưng hãy cứ mong sao sớm là hiện thực!

Phạm Văn Nga (Theo Văn Hoá Phật Giáo 66)