TÌNH DỤC TRONG VĂN CHƯƠNG HIỆN ĐẠI

September 5, 2008

Photobucket
Tình dục và tình yêu có khác biệt gì với nhau, nhất là trong văn chương? Câu hỏi ấy, đã rất có nhiều người tự vấn. Hai danh từ ấy, khi phân biệt đã có ranh giới khá mong manh. Chỉ cần quá tay một chút, người cầm bút lãng mạn với tình yêu sẽ trở thành người viết dâm thư. Những bảng đỏ cấm vào, trên những ngã đường, nhiều khi không có, nhưng vẫn là cấm địa, bởi những từ ngữ, những hình ảnh kích động một cách thầm kín nhưng đôi khi mãnh liệt… Có nhiều người khi viết truyện về sex đã phải đổi bút danh. Họ không muốn bị búa rìu dư luận khi viết những trang sách mô tả những cơ thể kín đáo cũng như các công việc mà thiên nhiên đã có từ ngàn đời.

Ở Việt nam, tôi nghĩ ở trong một nước với trình độ dân trí chưa phát triển như thế thì sự cấm kỵ phải dữ dội hơn, nghiêm nhặt hơn. Vậy mà, ngược lại, những điều càng cấm kỵ thì lại càng có sự hấp dẫn của nó. Văn chương Việt Nam ở trong nước, sau một thời kỳ kéo dài mấy chục năm bị “trói” tạo thành một nền văn học minh họa thì khi được “cởi trói”và đổi mới thì văn chương thiên về tính dục lại trở thành một cách thế được gọi là làm mới để phóng túng hơn, cởi mở hơn và đôi khi trở thành một “chiêu tiếp thị” để bán sách ….

Hãy thử xem những cuốn sách được dư luận nhắc đến và có số lượng sách bán cao ở trong nước để đến nỗi có hiện tượng in sách lậu. Năm 2005, những cuốn như “Cánh Đồng Bất Tận ” của Nguyễn Ngọc Tư, “Bóng Đè “của Đỗ Hoàng Diệu, năm 2006 với “I am đàn bà “của Y Ban là những cuốn đã gây ra những vuộc tranh luận sôi nổi mà ý kiến thuận và không thuận nhiều khi đối nghịch nhau đến độ xô xát.

Thực ra, ở Việt nam từ những thời kỳ trước, những cuộc tranh luận dâm hay không dâm, đã xảy ra, như truyện của Vũ Trọng Phụng cho đến về sau này, ở hai mươi năm văn học miền Nam với các nhà văn nữ giới và ngay cả sau này ở hải ngoại. Nhưng, đặc biệt ở trong nước, bây giờ còn một yếu tố khác nằm trong tay những “đầu nậu “sách. Có những cuộc tranh luận được thổi phồng quá đáng để gợi sự tò mò của người mua sách. Đó là ý kiến của nhiều người ở trong nước như nhà văn Nhật Tuấn khi trả lời một cuộc phỏng vấn của ký giả Đinh Quang Anh Thái chẳng hạn…

Tôi cũng là một người tò mò và mặc dù sống ở hải ngoại cũng đi tìm để đọc những cuốn sách trên. Với tư cách là một độc giả, tôi cố gắng quên tất cả những lời phê bình khen chê để có một nhận định chủ quan cho riêng mình khi đọc những tác phẩm ấy. Nhận định của tôi có thể có nhiều bất cập, có thể không có sự hiểu biết sâu sắc về văn học trong nước bởi vì chỉ là một người đứng ngoài nhìn vào. Tôi nghĩ, những tác phẩm trên không phải chỉ là đơn thuần một vấn đề tính dục. Mà, sâu xa hơn, tôi nghĩ còn phản ánh những nếp sống, nếp nghĩ của cả một thời đại, một xã hội mà họ đang sống. Con người, ở trong những hoàn cảnh ấy, những sinh hoạt ấy, thì những chuyện xảy ra được mô tả có thể là chuyện quen thuộc hàng ngày. Phản ứng tâm, sinh lý như vậy có thể phải xảy ra. Qua những điều diễn tả, dù ở trường hợp một cá nhân, chúng ta cũng có thể từ đó để mường tượng ra một đời sống hiện thực.

Một cây bút đang sống ở trong nước, nhà văn nữ Phạm Thị Ngọc Liên đã nhận xét về tính dục trong văn chương Việt Nam:

“.. Thời gian gần đây, tại Việt Nam, một số cây bút nữ cũng gây xôn xao dư luận khi đề cập tới lĩnh vực nhạy cảm này trong tác phẩm của mình. Bạn đọc, tùy nhận định, có thể khen hay chê cách viết của họ là “mới mẻ “hoặc qúa ”trần trụi”. Nhưng nó vẫn là một khuynh hướng mới trong cách viết của một số nhà văn nữ.

Bằng cách viết động chạm đến chuyện cấm kỵ, họ đã tự cởi trói, tự chứng tỏ rằng trong sáng tác, không nên phân biệt nam hay nữ. Bằng nội tâm phong phú và nhạy cảm, họ cho rằng họ viết về giới của họ trung thực hơn là những gì mà người khác áp đặt…”

Truyện ngắn “Cánh Đồng Bất Tận “của Nguyễn Ngọc Tư như thế nào mà lại gây ra những cuộc tranh luận sôi nổi như vậy và dẫn đến việc cô bị “kiểm điểm “bởi những giới chức cầm trịch văn học ở địa phương… Truyện có bốn nhân vật chính và không gian là những vùng đồng ruộng hoang vu nơi chăn nuôi một đàn vịt, sinh kế của một gia đình sống lang thang trên những vùng sông nước. Bốn nhân vật bốn cá tính. Cô gái điếm, sau trận bị đánh ghen tàn nhẫn, đã nhảy lên chiếc ghe của một gia đình bé nhỏ gồn ba cha con… Người cha, bị vợ bỏ vì bà này ham muốn những vải vóc của một người buôn bán tạp hóa dạo bằng ghe và bỏ nhà đi theo, để lại một mối hận thù đàn bà trong lòng người chồng. Hai chị em, sống cô đơn ở những vùng vắng bóng người, có tâm tính bất bình thường của những người bị dồn nén. Nhất là người em tên Điền, một cậu trai mười bảy tuổi, đã chứng kiến cảnh người mẹ ngoại tình và cũng thấy người cha bạc tình lạnh lùng bỏ rơi những người đàn bà sau khi chiếm đoạt thân xác họ, nên tâm tính trở thành người bất thường, lúc thì tàn ác, lúc thì lạnh lùng không để ý tới chuyện sinh lý mà tuổi dậy thì phải có. Người chị kể “Điền mười sáu tuổi, nó có thể mãn nguyện nằm bên tôi, dái tai để mặc tôi mân mê. Điền đã lạnh ngắt. Nó dửng dưng nhìn những đứa con gái làm cỏ lúa, quần xoắn cao, đùi non mởn. Đôi lúc bắt gặp những đôi người quần nhua giữa các chòi ruộng hay lùm cây, nó khinh khỉnh cười khào..”.
Photobucket
Và, kết cuộc là Điền đã bỏ đi theo một người đàn bà phong trần sành sỏi chuyện xác thịt. Đời cha ăn mặn, đời con khát nước, thằng con trai thì bỏ đi theo sinh lý đòi hỏi và người con gái thì bị hãm hiếp trước mặt mình, có phải tác giả muốn nêu lên một góc cạnh của luật nhân quả? Nhân vật có nhiều cá tính nhất trong truyện vẫn là người đàn bà làm điếm nông thôn, dù bị đòn đau, đến nỗi đổ keo hàn sắt vào cửa mình nhưng vẫn lạc quan và gượng dậy được trong những nỗi nhục nhã của một người hiểu được thân phận của mình. “cha đưa chị một ít tiền ngay trong bữa cơm, khi cả nhà đủ mặt.” Tôi trả cho hồi hôm… “rồi cha điềm nhiên phủi đít đủng đỉnh đứng lên, sự khinh miệt và đắc thắng no nê trong mắt. Chị nhét tiền vào trong áo ngực, cười “Trời ơi, ba mấy cưng sộp quá chừng…”. Người Đàn bà ấy, lúc thì trây trúa, nhưng cũng có lúc lại tình cảm. Hành động hiến thân cho những “ông cán bộ” để cứu đàn vịt, nguồn sinh sống của gia đình nhỏ nhoi như một phản diện của vóc dáng người đàn bà này. Rồi thì, phải bỏ đi vì sự nhục mạ nặng nề của người đàn ông mà chị chớm có cảm tình..

Nhiều người kết tội Nguyễn Ngọc Tư đã quá tay khi phác họa những nhân vật bệnh hoạn và những hoàn cảnh quá sức bi đát. Những nét hiện thực tạo thành một thế giới đen tối, của nghèo nàn, của những bất mãn càng ngày càng tạo thành sức ép khiến cho con người bị đẩy vào cùng đường không có ngõ ra. Một người cùng nữ phái như Phạm Thị Ngọc Liên viết: “Tiêu biểu, trong thời điểm 2005, Cánh Đồng Bất Tận của Nguyễn Ngọc Tư được xem như “một bứt phá ngoạn mục” so với cách viết thật thà, nhà quê trước đó của cô. Cây bút nữ được yêu mến bởi những tác phẩm về nông thôn Nam Bộ với những nhân vật “hiền như cá rô kho tộ” bỗng trở nên táo bạo ác nghiệt nhẫn tâm trong Cánh Đồng Bất Tận. Cùng những con người ấy, nhân vật ấy, chợt đậm đặc như một thứ dục tính cuồng bạo. Không ít người vốn yêu quí giọng văn Nguyễn Ngọc Tư trước đây đã phải kêu lên “Ghê quá “.

Đọc xong Cánh Đồng Bất Tận, cái cảm giác tương tự khi đọc một truyện khích dâm không có, với tôi. Mà, bàng bạc trong ý nghĩ những hình ảnh của một xã hội, vừa nghèo đói, vừa bất công hiện ra. Những con người, trong những hoàn cảnh khắc nghiệt của cuộc sống, đã bị lôi đi trong những vòng xoáy thăm thẳm để bị nhận chìm tất cả xuống đáy sâu. Nhưng, hình như tất cả không phải chỉ là đen tối. vì khi nhân vật Tôi sau khi bị hãm hiếp vẫn còn có được những ý nghĩ thật nhân ái: “Không biết con có bị có con không cha? Nó hơi sợ hãi. Cảm giác một cái gì, nhỏ xíu nhưng lanh lợi như con lăng quăng đang ngụp lặn trong nó. Đứa con gái thoáng nghĩ, rớt nước mắt, trời ơi, có thể mình sẽ sinh con. Nhưng nó chấp nhận việc ấy, dù phũ phàng (với nó, chấp nhận cũng là một thói quen),

Đứa bé đó, nhất định nó sẽ đặt tên là Thương, là Nhớ, hay Dịu, Xuyến, Hường… Đứa bé không cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh và vui vẻ sống đến hết đời, vì được mẹ dậy, là trẻ con, đôi khi nên tha thứ lỗi lầm của người lớn”.

Lỗi lầm? Của ai? Có phải là của một xã hội bất công nghèo đói và chậm tiến ?

Một cuốn sách, cũng của một nhà văn nữ, Đỗ Hoàng Diệu, “Bóng Đè” cũng là một hiện tượng trong năm 2006. Nhiều dư luận đã nổi lên từ tác phẩm ấy, người buộc tội, kẻ tán dương. Chính tác giả, cũng chưa tường tận lắm về sự tại sao mình lại viết như vậy:
Photobucket
“… nhiều người vẫn muốn tôi giải thích rõ tại sao từ một cô bé nhà quê có thể thay đổi nhanh chóng để trở thành thiếu nữ gớm ghê dám ăn nằm cùng tổ tiên nhà chồng? Tôi không thể giải thích rõ ràng, thực sự tôi không thể. Vì chính tôi, tôi không biết nguyên nhân. Tôi chỉ biết mọi điều xảy ra hết sức tự nhiên, tự nhiên ngay chính trong nhận thức, trong tình cảm, trong con người tôi. Đôi khi tôi cũng ngạc nhiên với chính nhân vật tôi đã tạo dựng. Đôi khi tôi không thể nhớ đã làm ra họ bằng cách nào. Tôi không phải là một người viết văn chuyên nghiệp, tôi chỉ viết khi cảm xúc đến, khi không thể không viết. Tôi không có một kế hoạch cụ thể rõ ràng cho con đường văn nghiệp. Tôi chỉ là kẻ ngoại đạo băng qua khu vườn văn thơ linh thiêng và vô tình làm rụng rơi vài chiếc lá. Chỉ có vậy thôi..”

Có rất nhiều nhận định về tập truyện Bóng Đè. Báo An Ninh Thế giới thì cho rằng về mặt nhục cảm văn chương, Đỗ Hoàng Diệu đã đưa Vi Thùy Linh vào quá khứ (Vi thùy Linh là một nữ thi sĩ có ý nghĩ và ngôn ngữ táo bạo, hay dùng những hình ảnh gợi tới những phần thân thể của người nữ). Nguyễn thanh Sơn thì gợi ý từ Vệ Tuệ để chê bai: “Đỗ Hoàng Diệu là nhà văn của một nền văn chương già nua đang hấp hối. Thế giới quanh cô vẫn là một thế giới u ám của làng quê Việt Nam hai mươi năm trước, với những bà mẹ chồng cay nghiệt, những cô em dâu lăng loàn, những ông chồng nhu nhược. Thế giới của cô là thế giới của một lớp công chức nhà nước già nua, với những công thức cliché cũ mèm về tình yêu nơi công sở được gia giảm liều lượng bằng sự hèn hạ của người đàn ông…”.

Nhưng, cũng có người khen như Nguyên Ngọc: “Thắm đẫm nữ tính, tỉnh táo nhiều khi đến tàn nhẫn mà vẫn thật mê hoặc “hay như Phạm Xuân Nguyên: “gần như chủ yếu Đỗ Hoàng Diệu viết về phụ nữ và dục tính, Cô dùng người nữ và dục tính như một bộ mã để gởi đi một thông điệp của mình cho cuộc sống này. Bóng Đè là một truyện ngắn tiêu biểu hay cả về nội dung và cách viết…”

Bóng Đè là một truyện của người phụ nữ theo chồng về quê ăn giỗ mỗi năm 16 lần. Và lần nào cô cũng bị bóng ma trên bàn thờ tổ tông của nhà chồng cưỡng hiếp. Cảm giác của cô lúc bắt đầu thì sợ hãi, sau chấp nhận rồi thành ám ảnh khát thèm những lần sau. Mỗi lần về ngôi nhà xưa, nằm trên tấm phản cũ, thì lại xảy ra những cảm giác nửa thật nửa mê, kích động người nữ vào trong một cái tội gọi là tội tổ tông kỳ thú. Người chồng bất lực đau đớn trong cái cảm giác người vợ bị hãm hiếp trước mặt mà đành chịu thúc thủ. Người mẹ chồng thì rình mò, thắp nhang khi giữa canh khuya để mong bắt gặp những chuyện ô uế. Người phụ nữ, sống và mê trong cái khao khát dục tính và đòi hỏi của thân xác..

Đỗ Hoàng Diệu tả tâm lý nữ khá sâu sắc để làm bật ra cái cảm giác ấm ức của một người đang thèm thuồng mà chưa được thỏa mãn. Thực và giả lẫn lộn, thân thể bồng bềnh giữa cái có và cái không, y hệt một người bị mê sảng, khi cảm quan bị tê liệt và dẫn vào một thế giới khác lạ lùng và đầy ắp xúc cảm… Tổ tiên là những bóng ma của quá khứ, đè nặng lên những người còn sống, trở về trần làm chuyện dâm ô, để người con dâu làm chuyện loạn luân trong cái khao khát xác thịt của một người có chồng mà không được hưởng cái sung sướng của đời chồng vợ…

Đỗ Hoàng Diệu hình như chuyên chở theo những ẩn ý từ ngôn ngữ truyện. Đọc những truyện ngắn khác, cũng cảm thấy tương tự. Một thế giới khác được tạo dưng và ở đó, cuộc sống phức tạp và con người hình như có nhiều hình dạng khác nhau, lẫn lộn giữa mê và thực. Đọc, tôi không tìm được những xôn xao khích động cơ thể. Mà, lại là sự hiếu kỳ để mong kiếm ra những điều mới lạ ẩn chứa trong con chữ. Đó có phải là duyên cớ để có người nghĩ xa xôi khi ví những bóng ma tổ tông ấy tương tự như bóng ma của một nền văn hóa Trung Hoa từ ngàn năm trước vẫn ám ảnh những thế hệ Viêt Nam sau này..

Năm 2006, cuốn sách “I am đàn bà “của Y Ban lại là một hiện tượng văn học trong nước. Truyện của Y Ban cũng đậm đặc dâm tính và chân dung của người đàn bà được phác họa để mô tả bằng những nét đen tràn ứ cảm giác.

Y Ban đã phát biểu về truyện ngắn “I am đàn bà “của mình:

“Đúng là “I am đàn bà “được viết từ một mẫu tin tôi đọc trên báo. Mẫu tin kể về một phụ nữ Việt Nam đi lao động xuất khẩu và bị kiện ra tòa vì tội quấy rối tình dục ông chủ. Bằng chứng là một cuốn băng ghi được từ chiếc máy camera gắn trong phòng ông chủ, người đàn ông bị liệt mà chị vẫn phải săn sóc hàng ngày. Tôi là người làm báo tiếp xúc với không ít số phận đáng thương của những người đi lao động xuất khẩu nhưng tôi vẫn rất đau đớn khi đọc được tin này. Tại sao người phụ nữ Việt Nam lại có thể bị kiện vì tội quấy rối tình dục? Ngày xưa tôi lớn lên ở quê. Tôi còn nhớ các bà còn răn dạy con cháu trong nhà rằng “đàn ông nhà mày đi xa, mày có thèm thì lấy gót chân dí vào, đừng có dại dột mà làng nước người ta chửi vào mặt. Đấy người phụ nữ Việt Nam nhẫn nhịn như thế cơ mà..”

Thị, tên nhân vật của: “I am đàn bà “là một người đàn bà nhà quê có dục tính mạnh. Khi còn ở quê, Thị vào rừng kiếm củi thấy đứa bé bị vứt bỏ nên đã mang về nhà nuôi như con dù rằng bị nhiều người dè bỉu. Khi sang ở đợ tận xứ Đài Loan phải săn sóc một người đàn ông bại liệt thì lại hứng lên và làm tình với người đàn ông ấy. Tác giả tả công việc ấy như là một cách ban phát sex vì lòng thương hại vì Thị đã coi người đàn ông tàn phế như là đứa con nuôi lượm nhặt ven rừng lúc trước. Trộn lẫn giữa lòng ham muốn xác thịt và sự thương cảm, xen lẫn giữa nhục cảm và tình cảm, cái tâm tính rất đàn bà ấy đã mang bà ta vào tù. Dù chữ nghĩa kém cỏi, là phận người đi ở đợ xứ người, nhưng Thị cũng đã nói được một câu Anh ngữ nửa vời để làm đầu đề cho một truyện ngắn gây nhiều tranh cãi.

Một truyện ngắn khác “Tự” cũng là một trái bom dục tính của Y Ban. khác với Thị của truyện trước, Tự lại là một người đàn bà có học vị cao nhưng cũng có một cuộc sống tình dục khá sôi bỏng. Y Ban nói về truyện ngắn này của mình:

“.. Tôi để ngòi bút của mình tự do khi viết về chuyện đàn ông, đàn bà, về những khát vọng và đam mê của người phụ nữ. Trước đây, tôi viết ra rồi tự biên tập, cắt gọt rất nhiều, còn bây giờ tôi không biên tập nữa. Truyện Tự trong tập truyện này là một ví dụ của sự buông thả, giải phóng ngòi bút của tôi..”

“.., Tự là một truyện mang nhiều màu sắc sex. Tác phẩm kể về một người đàn bà sau khi chồng mình mất đi khả năng tình dục đã quyết liệt tìm mọi cách để có được tình yêu nhằm đảm bảo những nhu cầu bản năng chính đáng. Nhưng thất vọng trước thế giới đàn ông, chị phải tự sắm sửa cho mình một liệu pháp công nghiệp là cái “chim” giả. Nghe qua như vậy, người ta có thể coi đó là một truyện ngắn tục tĩu khoét sâu vào khía cạnh bản năng của con người. Nhưng đằng sau khát vọng của nhân vật chính là rất nhiều những ẩn ức bị dồn nén bởi hoàn cảnh xã hội…”

Trong Tự có ba người đàn ông. Người thứ nhất là người chồng, lành hiền, có thể là một người chồng tốt nhưng lại bị bất lực và sau cùng bỏ đi vì mặc cảm có tội với người vợ mà ông ta yêu thương. Người thứ hai, là một chuyên gia có tầm cỡ nhưng kết quả của cuộc trao đổi thể xác chỉ là hai bịch sữa bột mà người ấy “thuổng” được khi đi họp. Cái giá rẻ ấy làm Tự choáng váng và thấy mình bị hạ thấp thật nhiều. Người thứ ba một giáo sư văn hóa nhưng vô văn hóa và thô bạo sau khi làm tình lại đem khăn lau bàn cho người tình dùng. Cả ba người đàn ông này làm Tự thất vọng khi đi tìm kiếm và nàng đã chọn cách thủ dâm với con “chim” giả để thỏa mãn sự thèm khát của mình…

Nhưng không phải Y Ban chỉ muốn lột trần những người đàn bà. Hình như, tác giả muốn lột trần một đời sống mà con người bị dồn nén đến thành ẩn ức. Kể chuyện hai vợ chồng sống trong một căn nhà đông người chật ních đến nỗi phải ra công viên làm chuyện yêu nhau để rồi bị bắt gặp trong tư thế trần truồng khi đám dân phòng đi tuần tra qua. Cái cảm giác ê chề ấy, một người đàn bà có học vị tiến sĩ xã hội học có lẽ không bao giờ quên và thành một vết thương khó lành.

Tôi tự hỏi chuyện ấy có thể là chuyện thực ở đất Hà Nội xã hôi chủ nghĩa không? Và rất nhiều người đã trả lời, chuyện ấy mà ăn thua gì, con người trong thời bao cấp hay đổi mới cũng đều giống nhau, khi mà sự xấu hổ bị quên đi vì tiền bạc, lợi nhuận hay lạc thú riêng mình… Người đàn bà nhân vật của Y Ban, dù là cái Tý, cái Thanh, Thị… của giới nghèo khổ cùng đinh hay Tự của giới có học đều giống nhau, cùng có cái ham muốn tự nhiên của con người và lúc nào cũng lửng lơ phân đôi giữa cái muốn và cái ngăn cấm. Để rồi, những chọn lựa chỉ là bất đắc dĩ, của một tâm trạng “rất đàn bà”…

Một người viết nữ khác, mang vóc dáng của thời hậu hiện đại, Lynh Bacardi cũng gây ra những dư luận ồn ào từ thơ và truyện của cô. Tên thật của cô là Nguyễn Thùy Linh nhưng vì yêu nên ghép tên người bạn trai là Thận Nhiên: Linh yêu Nhiên thành Lynh còn Bacardi là tên của một loại rươu mạnh. Chọn bút hiệu đã đặc biệt mà cô in thơ còn đặc biệt hơn nữa. Tập thơ “Dự Báo Phi Thời Tiết” của “5 con ngựa trời” trong đó có Lynh Bacardi có hình bìa rất độc đáo có hình của dương vật đàn ông. Ngựa trời cái có tính là sau khi làm tình với ngựa trời đực thì ăn thịt luôn và những người bị gọi là ngựa trời là người đàn bà coi chuyện làm tình như ăn như ngủ.

Cô còn bạo gan hơn nữa khi trả lời một câu phỏng vấn:

“Thật tức cười khi có ai đọc thơ của tôi mà thấy “cương” hay “ướt”, muốn lên giường thủ dâm hay muốn tìm ai để cưỡng hiếp. Họ tưởng viết dâm thư dễ lắm sao? Nhưng nếu có một ngày nào đó, có độc giả nói với tôi rằng: họ thèm làm tình khi đọc thơ Lynh Bacardi, thì tôi sẽ chuyển qua viết dâm thư vậy. Như vậy vừa có tiền, vừa có ơn ích cho đời bằng việc giúp thiên hạ hồi phục “những dương vật buồn hiu” và lãnh cảm..”

Đọc Tre Rừng, một truyện ngắn mới của Lynh Bacardi thì lại thấy chuyện dâm thư khích dục chỉ là một phần. Còn, vẫn là đại cảnh của một xã hội khốn khó, sa đọa, xuống cấp đến mức không ngờ. Thế giới trong truyện của Lynh Bacardi là một thế giới đầy những thảm kịch và người con gái trẻ dâm đãng một cách ngây thơ bị đẩy vào những hoàn cảnh tuy đẫm ướt dục tính nhưng lại xen vào nhiều tình cảm. Nhân vật xưng tôi là một người đàn bà có người tình tên Quang, một mối tình tạm bợ, trong cư xử với nhau có lẫn lộn sự khinh bạc và nhục cảm, và có một người em tật nguyền tên Thành, mù mắt và bệnh tâm thần. Người đàn bà ấy sống vật vã trong một xã hội tha hóa, nghèo khổ túng thiếu, dằn vặt đủ điều từ sinh kế đến sinh lý. Tác giả đã rất phóng túng khi tả những cảnh làm tình, cũng như những ngôn ngữ khá sống sượng. Người đàn bà ấy, một phần vì muốn hy sinh chữa bệnh cho em, một phần vì nhục dục đòi hỏi nên đã làm chuyện loạn luân…

Tôi đọc những tác giả nữ kể trên và những tác phẩm của họ với một câu hỏi. Liệu có phải dục tính còn là một lãnh vực còn nhiều cấm kỵ hay đã thành một vấn đề để làm mới văn chương? Chuyện ăn nằm nam nữ là chuyện ngàn đời, và không lạ lùng nhưng lại có sự lôi cuốn kể hoài không hết. Hình như các nhà văn nữ đều có ý tưởng giải phóng nữ quyền nên các nhân vật phái nam trong truyện của họ đều là những mẫu người bất toàn và yếu đuối cả về tâm hồn lẫn thể xác. Nữ phái trở thành phái mạnh và nam giới trở thành phái yếu. Thực tế, thì thế nào? Có phải những chuyện ấy chỉ là cá biệt, và liệu người đàn bà có thể sống một mình không có đàn ông không ? …

  • Nguyễn Mạnh Trinh

10 PHỤ NỮ MAN RỢ NHẤT THẾ GIỚI

August 21, 2008

1/ Elizabeth Báthory, nữ bá tước vùng Trasylvania, Hungari ở thế kỷ 16, người làm cả thế giới phải kinh sợ với “kỳ tích” đã được ghi vào sách kỷ lục Guiness là người phụ nữ giết nhiều người nhất thế giới.
Elizabeth Báthory, 1560-1614 Theo ước tính, đã có hơn 600 cô gái trẻ là nạn nhân của con người khát máu này theo đúng nghĩa đen. Sinh trưởng trong một gia đình lâu đời và quyền quý bậc nhất lúc bấy giờ, Elizabeth đã sớm kế thừa dòng máu tàn ác và bệnh hoạn của dòng họ Báthory truyền thống. Dòng họ này vốn chỉ cho phép kết hôn với những người trong cùng gia tộc. Chính sự tàn ác đến ghê rợn của vị nữ bá tước này là một trong những nguồn cảm hứng cho Bram Stoker viết nên cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Bá tước Dracula”. Tuy nhiên, khác với Dracula của Stoker, Elizabeth là có thật. Chồng của Elizabeth là Ferenzce Nadasdy, thủ lĩnh quân đội Hungary, một người dũng cảm nhưng cũng rất nổi tiếng bởi sự tàn bạo. Do chồng thường xuyên phải vắng nhà và cũng bởi quá nhàn rỗi trong một lâu đài rộng lớn, Elizabeth tự tìm cho mình những thú vui để khuây khoả. Một trong những thú vui mà con người này thích nhất là việc tra tấn các cô hầu của mình và biến lâu đài Csejthe thành lâu đài của tội ác. Sau khi chồng chết, cũng là lúc Elizabeth bắt đầu bước sang tuổi 40. Ả cố tìm mọi cách để che đậy những nếp nhăn đang xâm chiếm khuôn mặt mình, thế nhưng, nhan sắc vẫn ngày càng đi xuống. Rồi một hôm, do sơ ý mạnh tay khi đang chải tóc cho Elizabeth, cô người hầu đã bị một cú tát mạnh đến nỗi máu mũi văng cả lên tay của Elizabeth. Nhận thấy những vết máu trên tay sau khi lau khô để lại một làn da khác hơn so với trước, Elizabeth ra lệnh cho những thuộc hạ thân tín đem cô hầu gái đó treo lên trên một cái vạc lớn và… cắt mạch máu, còn Elizabeth đứng dưới và… tắm. Với quan niệm, nếu một ít là tốt, thì nhiều sẽ còn tốt hơn, càng ngày càng khát máu, có những lúc Elizabeth còn trực tiếp uống máu của những con mồi mà mình “săn” được. Sự việc chỉ bị phanh phui khi vị “Nu bá tước Dracula” này trở nên bất cẩn. Do giết hại quá nhiều người đến mức không tìm được cách giấu xác cho hiệu quả, ả ra lệnh quăng những cái xác ra khỏi bức tường bao quanh lâu đài. Mặc dù mang tội danh giết người hàng loạt, Elizabeth Báthory với tước vị và danh tiếng của gia đình chỉ bị kết án giam cầm suốt đời trong một tháp cao.

2/ KatherineMaryKnight, 1956 Katherine Mary Knight là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Australia bị kết án tù chung thân không ân xá do hành vi giết người quá dã man và tàn ác. Tháng 2 năm 2001, trong một lần cãi cọ, Knight đã “làm thịt” người yêu, John Price, bằng cách đâm ông hàng chục nhát dao, lột da và rồi nấu nhiều bộ phận trong cơ thể, bày lên các chiếc đĩa với ý định mời chính các đứa con của nạn nhân đến ăn bữa cơm “đặc biệt” này. Cảnh sát có mặt tại hiện trường hôm đó cho đến nay vẫn còn được cố vấn về tâm thần. Hiện Katherine Mary Knight đang bị giam trong một xà lim riêng biệt dành cho một kẻ giết người nổi tiếng của trại giáo dưỡng dành cho phụ nữ Mulawa ở Sydney.

3/ Irma Grese, 1923-1945 Irma Grese là một nữ giám thị khét tiếng tàn ác nhất, một hung thần trong các trại tập trung dành cho phụ nữ dưới chế độ Đức Quốc xã. Những người bị bắt vào đây hầu như đều phải “qua tay” của Grese. Ả luôn coi hành hạ thể xác, cưỡng bức tâm lý các tù nhân cho đến chết là thú tiêu khiển hàng đầu của mình. Irma thường nuôi những con chó săn lớn và bỏ đói chúng, sau đó thả vào những căn buồng giam tù nhân. Nhiều khi, Grese còn đích thân chỉ đạo bắt hàng trăm người nhốt vào phòng khí ga rồi ngồi ngắm nhìn họ quằn quại cho đến khi chết vì ngạt thở.
Hình ảnh của Irma Grese trong các trại tập trung luôn gắn liền với đôi ủng nặng, sẵn sàng giày xéo lên bất cứ kẻ nào làm ả ngứa mắt, một khẩu súng ngắn luôn bắn tuỳ ý vào những tù nhân xấu số và một chiếc roi da dùng để vụt những kẻ nào ả gặp trên đường. Tuy nhiên, sau khi Đức Quốc xã bị tiêu diệt, Irma Grese cũng đã phải đền tội. Ả bị kết án tử hình bằng hình thức treo cổ.

4/ Ilse Koch, 1906-1967 Ilse Koch nổi tiếng với cái tên “ác quỷ Buchenwald”, một nữ giám thị độc ác trong trại tập trung Buchenwald, Đức giai đoạn 1937 đến 1941. Ilse khét tiếng với thú xăm hình lên da của những tù nhân ở đây để phân loại từng người. Năm 1937, mụ đến Buchenwald với vai trò là một nữ giám thị, nhưng sau đó, trở thành vợ của viên chỉ huy trưởng trại tập trung này. Ở đó, dựa vào hơi chồng và sẵn có quyền lực trong tay, Ilse liên tục hành hạ các tù nhân bằng mọi hình thức tra tấn dã man nhất.
Năm 1940, Ilse cho xây dựng một đấu trường ngoài trời khá tốn kém mà hầu hết số tiền đều lấy từ túi của các tù nhân. Sau khi kết thúc Thế chiến thứ II, Ilse Koch bị tống giam để trả giá cho những tội ác mà mụ đã gây ra. Cuối cùng, Ilse đã tự kết thúc cuộc đời đầy tội lỗi của mình trong một phòng giam đặc biệt tại nhà tù dành cho phụ nữ có tên Aichach vào ngày 1/9/1967.

5/ Mary Ann Cotton , 1832-1873 Dường như một tuổi thơ vất vả, cơ cực và túng thiếu vì sớm mồ côi cha đã biến Mary Ann Cotton trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh. Đã có đến 20 người phải chết dưới bàn tay lạnh lùng của người phụ nữ này. Điều đáng nói ở đây là toàn bộ nạn nhân đều là người thân như chồng, con ruột, thậm chí cả mẹ đẻ của ả. Những người này đều chết một cách đột ngột do mắc cùng một căn bệnh đau dạ dày bí hiểm mà sau này mụ khai nhận là do thạch tín.
Người chồng đầu tiên của Ann là William Mowbray, một người thợ mỏ. Chỉ sau 4 năm kết hôn, Mary Ann đã có tới 5 đứa con. Cũng chính từ đây, giữa đôi vợ chồng trẻ này bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn về tiền bạc. Thế rồi, lần lượt các thành viên trong gia đình Ann, kể cả người chồng William lần lượt thay nhau ra đi do cùng mắc căn bệnh rối loạn tiêu hoá. Sau đó, Ann chuyển đi nơi khác và đi bước nữa với kỹ sư George Ward, nhưng rồi Ward cũng chết chỉ một năm sau đó do chứng bệnh liên quan đến dạ dày. Tiếp đến là người thợ đóng tàu James Robinson cùng những đứa con riêng và con chung với Ann cũng lại tiếp tục ra đi với những dấu hiệu của bệnh dạ dày.
Khi được tin mẹ ốm, mụ trở về nhà để chăm sóc người mẹ già yếu, và rồi chỉ ít lâu sau đó chính bà mẹ này cũng đột ngột đau bụng rồi chết.

6/ Isabella xứ Castile, 1451-1504
Cuộc kết hôn giữa Isabella Đệ nhất – công chúa xứ Castile, với Ferdinand II – người kế thừa ngôi báu xứ Aragon, là nguồn gốc thống nhất xứ Castile và Aragon để hình thành nên vương quốc Tây Ban Nha hùng mạnh. Tuy nhiên, họ đã cai trị đất nước một cách độc lập.
Năm 1479, Isabella ngay lập tức bắt tay vào việc tập trung quyền hành và khởi xướng một chương trình cải cách nhằm làm giảm bớt quyền lực của giới quí tộc thường gây rối, tổ chức mới bộ máy chính quyền và khuyến khích dân chúng học hành.
Tuy có công rất lớn trong việc bảo trợ cho chuyến đi tìm vùng đất mới của Christopher Columbus, nhưng Isabella lại rất tàn bạo về mặt tôn giáo. Là người sùng đạo, Isabella đã giúp xây dựng một Toà án dị giáo tại Andalusia và đã trục xuất hơn 170.000 người Do Thái ra khỏi Tây Ban Nha. Những kẻ dị giáo cứng đầu không chịu cải đạo đều phải chịu hình phạt cao nhất là bị hỏa thiêu.

7/ Queen Mary I, 1516-1558
Thế kỷ 16 là thời kỳ khó khăn nhất của nước Anh dưới sự trị vì của Nữ hoàng Mary I, một tín đồ Gia-tô cuồng bạo. Là con gái vua Henry VIII – ông vua đa tình và tàn bạo, nổi danh vì chém đầu vợ, Mary thậm chí còn vượt xa cha mình về độ tàn ác đến nỗi dân chúng phải phong cho Mary biệt danh là “Bloody Mary”.
Sau khi trở thành Nữ hoàng, Mary kiên quyết phục hồi Gia-tô giáo và quyền lực của Giáo hoàng ở Anh quốc bất chấp mọi chỉ trích chống đối. Một trong những tội ác kinh hoàng của Nữ hoàng Mary I trong lịch sử nước Anh là lệnh thiêu sống 300 người trên giàn lửa đỏ giữa những tiếng la hét vang dội cả một góc trời.
Trong suốt thời gian nắm quyền hành, Mary thực sự đắm chìm trong thú tiêu khiển thiêu sống những ai chống đối. Ngay cả những vị chức sắc trong Giáo hội Anh như Tổng giám mục Cranmer, Nicolas Ridley, Hugh Latiner… đều cùng chung số phận, lần lượt bị Mary I ra lệnh đóng vào cột gỗ dựng giữa quảng trường và thiêu sống vì họ đã lớn tiếng chống đối những hành động ngang ngược của bà.
Sau khi kết hôn với vua Philip II – một bạo chúa nổi danh của Tây Ban Nha, Mary như cá gặp nước, học thêm được nhiều phương thức giết người mới.

Về cuối đời, Mary sống một cách âm thầm, cô độc trong tuyệt vọng và ân hận trong một lâu đài ít người thân thăm viếng và thường xuyên được nghe những lời than oán, nguyền rủa của dân chúng nói về bà. Theo nhiều lời kể lại, trước khi chết, Mary I còn quằn quại rên xiết rằng: “Ôi! Máu, máu! Máu ngập cả người ta!”.

8/ Belle Gunness, 1859-1931
Nữ sát nhân nổi tiếng nhất nước Mỹ là một phụ nữ gốc Norway to lớn như 1 dã nhân. Trong vòng chưa đầy chục năm, con số nạn nhân bị Gunness giết chết đã lên tới hơn 30 người và chủ yếu là những người thân thiết với ả, trong số đó, có hai cô con gái Myrtle và Lucy, số còn lại đều là chồng và nhân tình của Gunness. Động cơ giết người của Belle Gunness chính là những khoản tiền bảo hiểm béo bở mà các nạn nhân của ả đóng trước khi chết.

9/ Myra Hindley, 1942-2002
Được biết đến với biệt danh “Bonni và Klaid của Anh” (hai kẻ sát nhân máu lạnh trong một bộ phim cùng tên của điện ảnh Mỹ), Myra Hindley đã cùng chồng là Ian Brady tiến hành hàng loạt vụ bắt cóc, cưỡng hiếp và hành hạ dã man cho đến chết 5 trẻ vị thành niên.
Thi thể của các nạn nhân xấu số được cảnh sát địa phương tìm thấy ở khu đầm lầy ngoại ô thành phố Manchester. Không chỉ có thế, những kẻ điên loạn này còn tiến hành quay phim và chụp ảnh toàn bộ quá trình hành hình để nhấm nháp và thỏa mãn sự đau đớn đến tột cùng mà những đứa trẻ phải chịu đựng. Vụ án này đã dấy lên một làn sóng cực kỳ phẫn nộ trên toàn nước Anh bởi hành động quá dã man và vô nhân tính của Myra Hindley.
Thế nhưng, có vẻ chúng không hề biết cắn rứt lương tâm và hối hận. Ngay trước giờ tuyên án, Myra Hindley điềm tĩnh ngồi ăn kem một cách ngon lành bên cạnh người mẹ của ả đang kiệt quệ vì ô nhục và đau khổ. Trước khi toà tuyên án, Myra Hindley có vẻ bình tĩnh chờ đợi mức án cao nhất là tử hình để sớm “được tự do”, nhưng tòa án Anh chỉ tuyên phạt 2 kẻ sát nhân này mức án tù chung thân không ân xá và không có quyền được tự tử vì bản án tử hình mới được xóa bỏ cách đó 3 tháng.

Quá “thất vọng” với bản án, Ian Brady đã tuyệt thực để chết nhưng không thành, cho đến nay, hắn vẫn được duy trì sự sống bằng cách truyền nước. Còn Myra Hindley “may mắn” hơn khi bị nhồi máu cơ tim và chết sau đó ít lâu.

10/ Beverly Allitt, 1968
Beverly Allitt là y tá trong một bệnh viện nhi ở Anh, được mọi người đặt cho biệt danh “thiên thần báo tử” do những tội ác mà ả gây ra với chính những bệnh nhân bé nhỏ tội nghiệp của mình. Năm 1991, kẻ giết người hàng loạt này đã giết chết 4 bệnh nhi, đồng thời làm tổn hại nghiêm trọng sức khoẻ của 5 em bé khác.
Phương thức gây án của ả là tiêm chất insulin vào cơ thể các em bé để gây ra các cơn co giật tim liên tục rồi dẫn đến tử vong một cách tự nhiên. Beverly phải lãnh mức án 13 năm tù giam. Tuy nhiên, cho đến nay động cơ gây án thực sự của ả vẫn chưa được làm rõ.

  • Sưu tầm