Địa vị “cao” nhưng “lùn” nhân cách

Chừng nào những tin tức “tự sướng”, những dòng nhạc “rác rưởi” còn có đất sống thì đừng hòng có được một thế hệ biết và hướng đến sự nhân văn, nhân bản

Trần Minh Quân

Trong thời gian gần đây, tin tức về những video clip “tự sướng” xuất hiện ngày càng nhiều trên các báo mạng lớn của Việt Nam như Vietnamnet, VnExpress, …

Liên tục xuất hiện đều đều trên các trang báo mạng với những cái tít gây sự tò mò, tìm hiểu và đôi khi trái ngược lại với ý tứ trong từng bài viết.

Cách đặt tít giật gân này thực ra là cách câu khách một cách “vô văn hóa”, vô tình đã cổ vũ cho những hành đồng “tự sướng” có thêm đất sống, vô tình đã “tiếp thị” cho một xu hướng đáng ra cần lên án.

Ngoài ra, trong mỗi bài viết, tác giả đã cố tình để lại một vài dấu tích về những clip này như tên người gởi, tên clip, … Đây chính là hành động vẽ đường cho hươu chạy. Như vậy vô tình (hay cố tình) tác giả đã chỉ đường cho những người tò mò tìm kiếm và xem những clip này nhiều hơn mà thôi.

Câu khách bằng những tin tức kiểu “tự sướng” thực chất là tác giả đã “tự sướng” theo cùng nhân vật, đồng thời tờ báo của mình thêm phần “lá cải” cao hơn theo thời gian.

Hiện tượng này rất giống với hiện tượng những bài hát “rác rưởi” đang tràn ngập trên thị trường, nó chính là thủ phạm của một nền giáo dục phản giáo dục, văn hóa phản văn hóa.

Chính những người tự cho mình có quyền đưa tin, thậm chí có quyền phán xét những hiện tượng nhức nhối của xã hội (các nhà báo) và cũng chính những người tự cho mình là người đang tô vẽ cho bức tranh âm nhạc, văn hóa của đất nước (nhạc sĩ) là những người góp phần đưa đường dẫn lối một xu hướng lệch lạc về cái đẹp, cái văn hóa của một bộ phận trong xã hội. Họ chính là tác giả của bức tranh nhiều gam màu tối của xã hội, đặc biệt là giới trẻ Việt Nam hiện nay.

Lỗi này không thể đổ lỗi cho các nhân vật trẻ trong các clip, trong bức tranh âm nhạc. Lỗi chính là những người đang đứng đầu các trang báo, những người quản lý văn hóa. Bằng cách nào mà các “tác phẩm” này cứ đều đều xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng. Có vài cách lý giải.

Một là: họ biết nhưng cứ làm ngơ, để cho các “tác phẩm” này ra đời nhằm câu khách, tăng lượng truy cập, tăng người nghe để kiếm tiền.

Hai là: họ quá ngu muội đến nỗi không nhận biết được cái đẹp, cái hay.

Ba là: trong họ cùng một lúc tồn tại hai lý do trên.

Bốn là: trong giáo dục hiện nay thiếu hẳn những bài học về cảm thụ cái hay, cái đẹp, hướng con người vào quỹ đạo chân – thiện – mỹ.

Các trang báo cứ câu khách nhằm tăng lượng truy cập, để được quảng cáo kiếm tiền. Các nhạc sĩ thì cứ thu tiền tác giả. Các ca sĩ thì cứ nhún nhún, nhảy nhảy hát những lời lẽ thô tục và lấy tiền.

Họ lấy tiền cho đầy túi, những đồng tiền đó chính xác là tiền đã bán rẻ giáo dục, bán rẻ văn hóa của một thế hệ. Những đồng tiền này còn đáng lên án hơn cả những đồng tiền thu được từ ma túy.

Chừng nào những tin tức “tự sướng”, những dòng nhạc “rác rưởi” còn có đất sống thì đừng hòng có được một thế hệ biết và hướng đến sự nhân văn, nhân bản.

Đây chính là hiện tượng những người ở lớp trên cao của xã hội nhưng lại lùn về nhân cách.

Cần lắm tinh thần dân tộc

Dân tộc Việt Nam ta đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đã từng bị nghìn năm đô hộ giặc Tàu, trăm năm đô hộ giặc Tây. Người dân Việt Nam đã trải qua hàng ngàn năm tăm tối, bị áp bức đọa đày, bản sắc văn hóa đặc trưng tưởng như bị xóa sạch. Nhưng không! Người Việt Nam không bao giờ chịu khuất phục, vẫn anh dũng đứng lên đánh tan xiềng xích, thoát ly khỏi những cuộc đồng hóa văn hóa, xây dựng một nền văn hóa riêng, rất Việt Nam. Đó chính là nhờ có một tinh thần dân tộc sâu sắc.

Điển hình cho sự cố gắng thoát ly khỏi những cuộc đồng hóa văn hóa, có thể kể đến việc sử dụng chữ viết của dân tộc Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử. Trong suốt thời gian từ năm 111 đến năm 939, người Việt Nam nói tiếng Việt, viết chữ Hán. Từ năm 939 đến năm 1651 nói tiếng Việt, viết chữ Hán, Nôm. Từ năm 1651 đến năm 1861 nói tiếng Việt, tiếng Pháp, viết chữ Hán, chữ Nôm, chữ Việt Latinh của giáo sĩ Thiên chúa giáo, chữ Pháp. Từ năm 1945 đến nay, nói tiếng Việt, viết chữ Quốc ngữ (Việt latinh).

Trong những mốc thời gian trên, nước Việt Nam ta đều chịu sự ảnh hưởng và áp đặt những ngôn ngữ ngoại lai là chữ Hán, chữ Pháp. Tuy vậy chữ Nôm là sản phẩm đặc thù của Việt Nam, là sự sáng tạo, thể hiện ước muốn tách rời khỏi những chính sách đồng hóa mà các nước đô hộ Việt Nam ta áp dụng. Chữ Nôm vẫn có sức sống mãnh kiệt, và kéo dài hàng thiên niên kỹ.

Dân tộc Việt nam luôn lấy đức hòa hiếu làm trọng, luôn “lấy chí nhân thay cường bạo”, do đó dù là một dân tộc nhỏ, lượng lượng yếu nhưng vẫn đánh thắng được quân thù mạnh hơn ta nhiều lần. Những chiến thắng quân Mông, Nguyên, Quân Thanh, Quân Pháp, Mỹ với những chiến công lẫy lừng như chiến thắng Bạch Đằng, chiến thắng Đống Đa, Ngọc Hồi, Điện Biên Phủ, ….

Những thành công rực rỡ này là sự cố gắng kiên cường của từng cá nhân, từng thôn xóm và của cả dân tộc. Đó còn là sự trỗi dậy, là sự cộng hưởng của tinh thần dân tộc.

Trên thế giới cũng có một vài ví dụ về tinh thần dân tộc đáng để chúng ta suy nghĩ và học hỏi. Đó là sự hình thành nhà nước Do Thái hiện đại. Những người con Do Thái trên toàn thế giới đã vì tinh thần dân tộc cao cả đã chấp nhận bỏ đi cuộc sống sung sướng, yên bình để quay về xây dựng đất nước trên mãnh đất cằn cổi, và một đất nước Israel hùng mạnh như ngày nay được mọi quốc gia kính nễ, công nhận. Một ví dụ khác là nước Nhật. Sau khi thất bại trong thế chiến thứ II, Nhật Bản là một đất nước điêu tàn với bao nhiêu tan thương, tàn tích chiến tranh, tất cả người dân Nhật Bản bỏ lại sau lưng những đau thương, cùng nhau tiến lên xây dựng đất nước hiện đại, giàu có với vị trí hàng đầu về kinh tế trên thế giới nhiều năm liền.

Dẫn chứng dài dòng như vậy để thấy rằng, chỉ có tinh thần dân tộc, lòng tự tôn dân tộc mới là thứ vũ khí bách chiến bách thắng, không có một thế lực nào có thể đánh bại được.

Tinh thần dân tộc cần có sự trau dồi, cần có sự lan tỏa mới tạo được sức mạnh vô địch.

Cái gốc của tinh thần dân tộc là văn hóa, là bản sắc thiêng liêng của dân tộc ấy. Sự đánh mất văn hóa, văn hóa bị lai căng, bị xem thường là lúc tinh thần dân tộc bị mai một.

Sự kiện bộ phim Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long là một dẫn chứng. Nó thật tai hại nếu được công chiếu rộng rãi. Rất may, nó chưa được phép công chiếu. Đó là công sức của những người có tâm huyết, có tâm với văn hóa, có tâm với dân tộc đã phát hiện và chỉ ra những cái sai, cái thiếu văn hóa, sự nhầm lẫn tai hại về lịch sử, về văn hóa.

Nếu so sánh suốt chiều dài lịch sử thì sự kiện này là rất nhỏ, tuy vậy nó có thể nhăn nhúm tạo nên sự xem thường văn hóa, xem thường lịch sử, rồi dẫn tới những sự việc lớn hơn, hệ trọng hơn.

Tuy nhiên, những phản biện, những chê trách về bộ phim cũng đã nói nhiều, với tinh thần hòa hiếu, đó cũng là bài học của những nhà làm văn hóa. Việc cần thiết nhất lúc này là hòa hợp lại, cùng nhau nghĩ cách xây dựng một nên văn hóa nhân bản hơn, đậm đà bản sắc hơn.

Dân tộc Việt Nam không bao giờ thiếu những con người chân chính, biết tôn trọng và giữ gìn bản sắc văn hóa, biết nghiên cứu, tu bổ cho kho tàn lịch sử dân tộc. Chỉ có điều, họ chưa có điều kiện, hoặc không muốn nói lên chính kiến của mình.

Dân tộc Việt Nam cũng có rất nhiều người hiểu biết, là những người tâm huyết và đang nắm quyền điều hành nền văn hóa, lịch sử. Nhưng vì một sự mù mờ, lập lững nào đó mà vô tình hay cố ý để lọt những sản phẩm văn hóa “con lai” như vậy.

Nguyên nhân sâu xa của vấn đề là còn quá thiếu những hiểu biết về văn hóa và lịch sử của dân tộc, dẫn đến sự dễ dãi, hời hợt của đa số người dân khi gặp một sự liện văn hóa, lịch sử. Ngoài ra còn có sự thiếu trách nhiệm của những nhà nghiên cứu, những nhà quản lý văn hóa.

Làm thế nào để khơi gợi lại tinh thần dân tộc và tạo được sự cộng hưởng nhất định trong đại đa số con người Việt Nam là một vấn đề khó, vấn đề nan giải.

Đó là vấn đề lớn, cần có sự chung tay giúp sức của cả cộng đồng, cả dân tộc. Nhưng trước hết, trách nhiệm thuộc về những nhà nghiên cứu, những nhà quản lý.

Văn hóa bắt nguồn từ giáo dục, dó đó có thể nói rằng sự tồn vong của văn hóa đều bắt nguồn từ giáo dục. Một nền giáo dục phải giáo dục con người hiểu biết về văn hóa và biết yêu thương, nâng niu văn hóa. Từ đó mới mong sự lớn mạnh của tinh thần dân tộc.

Hãy bắt tay ngay bây giờ nếu không sẽ quá trễ.

  • Da Vàng

* Trong bài viết có sử dụng một số tư liệu của tác giả khác.

Nhận diện “giặc văn hóa”

Một nếp văn hóa đọc và văn hóa nghe nhìn đang xuống cấp, đang bị lai căng, đang bị nhồi nhét một cách thô bạo. Những tác phẩm văn học nhạt nhẻo, những tác phẩm âm nhạc rẽ tiền,những trò chơi bạo lực đang tràn ngập trên đường phố và các phương tiện thông tin đại chúng … Tất cả những thứ đó đang xâm chiếm và áp đặt nếp suy nghĩ và hành động của đa số trẻ em Việt Nam hiện nay, từ đó sinh ra một thế hệ trẻ không hiểu biết về văn hóa, không biết cảm thụ những cái hay, cái đẹp, đã vô tình tiếp tay cho một xu hướng “giặc” mới: đó là Giặc “văn hóa”.

Trong bài viết nhỏ này, tôi chỉ phân tích và chỉ ra những đặc điểm rất dễ nhận ra trên hầu hết Việt Nam từ những làng xóm yên bình đến những thành thị giàu có, cốt là để nhận diện các loại giặc văn hóa mới đang âm thầm giết chết những thế hệ trẻ, thế hệ tương lai của đất nước.

1. Những điều đang xảy ra bên ngoài xã hôi:

Trên hầu hết đất nước Việt Nam tươi đẹp này, đi đến đâu cũng thấy một bộ phận không nhỏ học sinh từ tiểu học đến trung học bước ra khỏi nhà trường là trở thành những con người khác.

- Hút thuốc lá:

Theo một nghiên cứu về hút thuốc lứa tuổi học sinh tại TP.HCM thì có tới 28% học sinh hút thuốc lá, riêng ở các trường dân lập, tỷ lệ học sinh hút thuốc là 34%. Có đến 44% nam sinh và 12% nữ sinh bậc THPT ở TP HCM có thói quen tai hại này. Đây là kết quả một nghiên cứu do Trung tâm Truyền thông Giáo dục sức khỏe Thành phố thực hiện tại 27 trường THPT(bao gồm cả trường công lập, dân lập và bán công.

Quan sát xung quanh các trường học, ta dễ nhận thấy các học sinh mà nhất là học sinh nam hút thuốc lá. Nhìn những gương mặt ngây thơ nhưng cầm điếu thuốc trên tay rất sành điệu phì phèo nhả khói mà không khỏi đau lòng. Chưa có số liệu chính thức số lượng học sinh hút thuốc lá, tuy nhiên đó không phải là các biệt mà là đa số và phổ biến.

- Trang phục, thời trang:

Ngoài những giờ lên lớp, khi vứt bỏ trang bộ đồng phục ở trường, các cô cậu học sinh thường ăn diện những bộ cánh rất quái dị. Không khó để bắt gặp các cô cậu học sinh với các kiểu ăn bận, kiểu tóc rất quái dị, không giống ai.

- Game bạo lực, sex tràn lan:

Khi trẻ thơ không có một môi trường giải trí lành mạnh, không có một không gian gần gủi với thiên nhiên thì việc sa vào các trò chơi điện tử đầy tính bạo lực là hiễn nhiên.

Những câu đối thoại đại loại như “Bắn chết nó đi, bắn, đồ ngu…” là minh họa sống động cho sự nghiện game và hình thành tính cách cộc cằn, thô bạo của học sinh hiện nay.

Chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ, hay có khi vì một cái nhìn không thuận mắt, thế là học sinh lao vào đánh nhau, hành xử theo kiểu giang hồ, và thậm chí gây án mạng. Nhiều nguyên nhân khiến bạo lực học đường gia tăng được lý giải là do giáo dục gia đình không được quan tâm, học sinh thiếu kỹ năng sống, …. Và một nguyên nhân không thể không nhắc đến là ảnh hưởng xấu từ phim ảnh, từ những trò chơi bạo lực, trò chơi sex không lành mạnh phổ biến tràn lan trên internet đang hàng ngày, hàng giờ đầu độc tâm hồn non nớt, trẻ thơ của các em học sinh.

- Đánh nhau:

Theo báo Vietnamnet, trong năm học 2009 – 2010, cả nước xảy ra gần 1.600 vụ học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học (bình quân 5 vụ/ngày). Các trường phải khiển trách 881 em, cảnh cáo hơn 1.500 em và buộc thôi học có thời hạn tối đa một năm với hơn 700 em. Học sinh bây giờ rất dễ đánh nhau dù chỉ là những lý do không giống ai từ cái ánh mắt nhìn, từ cách ăn bận, từ những lý do … rất ư là trẻ con. Bây giờ không chỉ học sinh nam đánh nhau mà còn ở các cô nàng liễu yếu đào tơ. Không ít những trường hợp đã xảy ra án mạng, một số khác đánh nhau rồi quay clip tung lên mạng.

- Yêu sớm:

Tình trạng học sinh yêu sớm hiện nay gia tăng, đến mức báo động đỏ, có thể chỉ ra đây nhiều nguyên nhân, song nguyên nhân chính là do thói tò mò, học đòi, bắt chước của học sinh từ phim ảnh, sách báo, từ thực tế, thấy họ yêu mình cũng yêu cho biết. Một nguyên nhân nữa là sự lúng túng, hững hờ, thiếu quan tâm, can thiệp kịp thời của các bậc phụ huynh, thầy cô, nhà trường khi con em, học trò mình có dấu hiệu “sa lầy”.

Học sinh bây giờ có người yêu rất sớm, những cô cậu mới học lớp 6, lớp 7 đã đèo nhau ôm eo trên đường phố như chỗ không người. Thậm chí, không ít trẻ biết yêu từ rất sớm, cá biệt còn xảy ra ngay từ các lớp cuối bậc tiểu học.

Và còn rất nhiều những thói quen xấu khác đáng chê trách đang diễn ra bên ngoài xã hội của lứu tuổi học sinh.

2. Những điều đang xảy ra ở nhà trường:

- Nhồi nhét, chương trình học quá sức:

Mọi người bây giờ đã quá quen với lối dạy học nhồi nhét, nói đúng hơn là nhồi nhét một cách thô bạo. Những ai đã từng có con sẽ thấy xót xa khi những học sinh lớp 1 mà đeo chiếc cặp còn to hơn cái ông đi học … tiến sĩ. Có rất nhiều trường hợp bị rối loạn tâm lý vì bị ‘nhồi nhét’ kiến thức.

- Tình trạng dạy thêm, học thêm tràn lan:

Mặc dù đã có Quy định về quản lý dạy thêm, học thêm, tuy nhiên tình trạng này đã và đang diễn ra tràn lan, muôn hình vạn trạng.

Mọi người cũng quá quen với lối dạy thêm, dạy bớt, giữ bí quyết để câu khách học thêm ở nhà. Đến khi ra bài kiểm tra thì những ai học thêm mình thì điểm cao, còn lại thì điểm thấp bị khiển trách.

- Tình trạng quà cáp, đút lót giáo viên:

Các bậc phụ huynh cũng quá quen với việc phải quà cáp cho thầy cô giáo nhân những ngày lễ, tết, và cả những ngày không … là ngày gì cả.

Tôi có quen một người bạn có bố là Hiệu trưởng một trường tiểu học công lập, hàng ngày với quà cáp nào là gạo, muối, đường, bột ngọt, trái cây và cả tiền nữa mà cả gia đình từ cha mẹ đến vợ chồng anh em họ không bao giờ sử dụng hết.

Và cũng còn những điều tệ hại khác đang diễn ra trong chính ngôi trường thân yêu đang nuôi dạy các em học sinh hằng ngày.

3. Những điều đang xảy ra ở nhà:

- Cha mẹ mãi lo kiếm tiền

Cuộc sống ngày càng khó khăn, công việc ngày càng căng thẳng, đó là xu hướng chung của mỗi gia đình nhất là ở các đô thị lớn như TP.HCM, Hà Nội. Các bậc phụ huynh có mức thu nhập từ thấp đến trung bình thì mãi lo chạy miếng ăn hằng ngày, người có thu nhập khá hơn cũng không chịu thua, mãi chạy theo đồng tiền, bỏ mặc con cái cho xã hội.

Rất nhiều cảnh đời bất hạnh rồi thành bất cần đời xuất phát từ đây. Khi trẻ em thiếu sự chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, cha mẹ, chúng dễ bị cáu ghét, thô bạo, có em bị trầm cảm, dẫn đến những hành động nông nổi, phạm pháp.

- Khi con em trở thành con tin trong chính ngôi nhà của mình

Đây là một xu hướng cũng rất phổ biến trong xã hội, nhất là ở những thành phố lớn. Theo tác giả Nguyễn Hoàng trong bài viết Môi trường sống không để “trồng người” thì một môi trường sống rất thiếu không gian cho tuổi thơ. Để làm rõ hơn điều này. ta hãy xem xét một lĩnh vực còn ít được dề cập đến là văn hóa ở của người Việt đương đại. Về thăm các đô thị, các cộng đồng người Việt sinh sống tập trung, ta sẽ thấy ở đây trẻ em VN thường bị “nuôi nhốt”. Tuổi thơ của chúng phải lớn lên sau rất nhiều song sắt và các cánh cửa khóa chặt, cách biệt với thiên nhiên và cộng đồng. Chúng trở thành con tin tại chính ngôi nhà của mình.

- Sản phẩm nghe nhìn

Một nguyên nhân rất nguy hiểm và khó xử lý nhất có thể ảnh hưởng đến tính cách, tâm hồn, suy nghĩa của trẻ em hiện nay là những tác phẩm văn hóa như văn học, âm nhạc, …

Một môi trường văn học khô khan, không có sức hút, không tạo được cảm hứng cho người đọc. Một hiện thực văn học rất ít những tác phẩm định hướng nhân cách con người, không thu hút được người đọc ngay cả đối với những người yêu văn học huống hồ với các em nhỏ khi ngoài xã hội đầy rãy những cám dỗ.

Một nền âm nhạc lõa lồ, thô tục đang ngập tràn trên các phương tiện thông tin đại chúng. Những bài hát với phong cách lai căng, lời lẽ rẻ tiền nhan nhãn trên các cửa hàng băng đĩa.

Hàng loạt những nhạc sĩ “bán cá” đang nổi đình nổi đám với những bài hát thật tục tỉu, thật sốc đang lên.

Một sự dễ dãi quá mức trong cung cách cảm thụ, thưởng thức âm nhạc vô hình chung tạo thói quen cho các em nhỏ bắt chước.

Gần đây dư luận đang quan tâm đến bộ phim Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long với những chi tiết quá tệ hại, làm sai lệch suy lịch sử và văn hóa Việt trong công chúng là một minh chứng sống động cho những nhận xét này.

Một xã hội với những tác phẩm văn nghệ như thế đã vô tình xô đẩy các em đến con người tầm thường, không biết thế nào là chân – thiện – mỹ.

Các em không được giáo dục một cách bài bản về cái đẹp, cái hay, cái nhân, cái tình thì làm sao những cái đẹp, cái hay, cái nhân, cái tình ấy hình thành trong nhân cách.

Tất cả những điều này âm thầm biến các em thành những con người không biết cảm nhận cái hay, cái đẹp.

Hiện thực này rất quan trọng bởi vì nó âm thầm, chậm chạp giết chết nhân cách con người, giết chết cả một thế hệ.

Để nhận ra hết những hiện thực xã hội đã nêu trên đây, tạm gọi là “giặc văn hóa” không phải dễ, không phải ai cũng thấy hết những nguy hại tìm ẩn bên cạnh những sinh linh bé nhỏ, những tâm hồn trong trắng.

Một hiện thực xã hội nguy hiểm mà những người có trách nhiệm không ý thức được, không có một chính sách đúng đắn định hướng nhân cách trẻ thơ.

Trước tiên, mỗi người lớn hãy nhìn thẳng vào sự thật, hãy tỏ ra là người có trách nhiệm, hãy thay đổi những lối suy nghĩ tầm thường, phải trau dồi những kỹ năng thưởng thức cái hay cái đẹp, để làm tấm gương cho các em noi theo.

Mọi người hãy cùng lên án và bài bát những lối mòn tai hại, những thói quen xấu, những sản phẩm văn hóa rê riền, vô cùng tai hại để cứu lấy một thế hệ trẻ, thế hệ tương lai của giống nòi.

  • Da Vàng

Giáo dục VN tiếp tục gây nhiều tranh cãi

Hôm 20-9, báo Tiền Phong online có đăng bài viết của nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, tựa đề “Cải cách để có một nền giáo dục trung thực”, nhấn mạnh đến nhu cầu cấp thiết cải cách giáo dục.

AFP photo

Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Michalak (giữa) cắt băng khánh thành Trung tâm Tư vấn Giáo dục Hoa Kỳ tại Hà Nội ngày 13 tháng 9 năm 2010. Trung tâm này sẽ hướng dẫn các sinh viên Việt Nam về cách tiếp cận cơ hội giáo dục tốt nhất tại Mỹ.

Phải “thay máu”

Giáo sư Hà Văn Thịnh thuộc Đại Học Huế, lên tiếng về vấn đề này qua cuộc trao đổi với Thanh Quang:

Theo tôi thì bà Nguyễn Thị Bình chỉ nói nửa vời, nói chung chung vậy thôi, chứ thực chất mà muốn thay đổi nền giáo dục, thì phải thay đổi một cách rõ ràng, một cách quyết liệt. Thí dụ tình trạng những tiến sĩ giả, tiến sĩ giấy, những giáo viên “đọc-chép” thì phải sa thải.

Vừa rồi có một thí sinh thi Đại học chỉ được 9 điểm mà nhận tới 9 giấy báo Đại học thì làm sao mà nói tới chất lượng giáo dục? Ở đây bà Bình chỉ nói chung chung cho vui vậy thôi chứ chả có hy vọng gì đâu. (more…)

Tản mạn về những vấn đề trong hệ thống giáo dục Việt Nam: Một hệ thống đào tạo thiếu cả THỢ, thiếu cả THẦY

Vũ Cao Đàm

image Cải cách giáo dục là chủ đề luôn nóng bỏng ở nước ta. Tuy nhiên các cuộc bàn thảo về cải cách giáo dục vẫn cứ loay hoay quanh mấy câu chuyện về chống tiêu cực học đường, dạy thêm học thêm, căn bệnh nan y về chủ nghĩa thành tích, giảm tải chương trình, v.v. nhưng càng kêu gọi giảm tải thì càng chất tải, mà nạn nhân đáng tội nghiệp nhất là con em của chúng ta.

Tác giả Vũ Cao Đàm không phải là nhà nghiên cứu giáo dục học, nhưng với 50 năm trong nghề dạy học, ông được chứng kiến những thực tế tích cực và tiêu cực trong hệ thống đào tạo và có nhiều cơ hội là nhân chứng trước những thành bại của các công cuộc cải cách giáo dục.

Bài viết sau đây là kết quả trao đổi của tác giả với những người trong cuộc, hơn nữa là những cảm nhận của tác giả qua các cuộc trao đổi đó.

Hy vọng, những sự kiện nêu trong bài viết có thể đóng góp để các nhà nghiên cứu và các đồng nghiệp tham khảo.

Bauxite Việt Nam

Chúng ta đọc được rất nhiều bài báo cho rằng hệ thống giáo dục ở nước ta đã và đang đào tạo ra những sản phẩm “Thừa Thầy, Thiếu Thợ”. Có đúng như vậy không?

Một lần tôi cùng đi tham dự một hội thảo ở Châu Âu với một vị Hiệu trưởng đại học. Sau khi công việc ở hội thảo đã xong, chúng tôi đến làm việc với một vài trường đại học theo hẹn sẵn từ trong nước. Khi ngồi ăn trưa trong nhà ăn của nhà trường, chúng tôi ngẫu nhiên được gặp vài sinh viên Việt Nam từ Hà Nội qua, tiếp tục theo học ở trường này. (more…)

HIỆN THỰC XÃ HỘI KHÔNG ĐỂ “TRỒNG NGƯỜI”

  • Tác giả: Da Vàng

Một nếp văn hóa đọc và văn hóa nghe nhìn đang xuống cấp, đang bị lai căng, đang bị nhồi nhét một cách thô bạo. Những tác phẩm văn học nhạt nhẻo, những tác phẩm âm nhạc rẽ tiền, những trò chơi bạo lực đang tràn ngập trên đường phố và các phương tiện thông tin đại chúng … Tất cả những thứ đó đang xâm chiếm và áp đặt nếp suy nghĩ và hành động của đa số trẻ em Việt Nam hiện nay, từ đó sinh ra một thế hệ trẻ không hiểu biết về văn hóa, không biết cảm thụ những cái hay, cái đẹp, đã vô tình tiếp tay cho một xu hướng “giặc” mới: đó là Giặc “văn hóa”.

Trong bài viết này, tôi chỉ phân tích và chỉ ra những đặc điểm rất dễ nhận thấy trên hầu hết Việt Nam từ những làng xóm yên bình đến những thành thị giàu có.

1. Những điều đang xảy ra bên ngoài xã hôi:

Trên hầu hết đất nước Việt Nam tươi đẹp này, đi đến đâu cũng thấy một bộ phận không nhỏ học sinh từ tiểu học đến trung học bước ra khỏi nhà trường là trở thành những con người khác.

- Hút thuốc lá:

Theo một nghiên cứu về hút thuốc lứa tuổi học sinh tại TP.HCM thì có tới 28% học sinh hút thuốc lá, riêng ở các trường dân lập, tỷ lệ học sinh hút thuốc là 34%. Có đến 44% nam sinh và 12% nữ sinh bậc THPT ở TP HCM có thói quen tai hại này. Đây là kết quả một nghiên cứu do Trung tâm Truyền thông Giáo dục sức khỏe Thành phố thực hiện tại 27 trường THPT(bao gồm cả trường công lập, dân lập và bán công.

Quan sát xung quanh các trường học, ta dễ nhận thấy các học sinh mà nhất là học sinh nam hút thuốc lá. Nhìn những gương mặt ngây thơ nhưng cầm điếu thuốc trên tay rất sành điệu phì phèo nhả khói mà không khỏi đau lòng. Chưa có số liệu chính thức Số lượng học sinh hút thuốc lá không phải là các biệt mà là đa số và phổ biến.

- Trang phục, thời trang:

Ngoài những giờ lên lớp, khi vứt bỏ trang bộ đồng phục ở trường, các cô cậu học sinh thường ăn diện những bộ cánh rất quái dị. Không khó để bắt gặp các cô cậu học sinh với các kiểu ăn bận, kiểu tóc rất quái dị, không giống ai.

- Game bạo lực, sex tràn lan:

Khi trẻ thơ không có một môi trường giải trí lành mạnh, không có một không gian gần gủi với thiên nhiên thì việc sa vào các trò chơi điện tử đầy tính bạo lực là hiển nhiên.

Những câu đối thoại đại loại như “Bắn chết nó đi, bắn, đồ ngu…” là minh họa sống động cho sự nghiện game và hình thành tính cách cộc cằn, thô bạo của học sinh hiện nay.

Chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ, hay có khi vì một cái nhìn không thuận mắt, thế là học sinh lao vào đánh nhau, hành xử theo kiểu giang hồ, và thậm chí gây án mạng. Nhiều nguyên nhân khiến bạo lực học đường gia tăng được lý giải là do giáo dục gia đình không được quan tâm, học sinh thiếu kỹ năng sống, …. Và một nguyên nhân không thể không nhắc đến là ảnh hưởng xấu từ phim ảnh, từ những trò chơi bạo lực, trò chơi sex không lành mạnh phổ biến tràn lan trên internet đang hàng ngày, hàng giờ đầu độc tâm hồn non nớt, ngây thơ của các em học sinh.

- Đánh nhau:

Theo báo Vietnamnet, trong năm học 2009 – 2010, cả nước xảy ra gần 1.600 vụ học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học (bình quân 5 vụ/ngày). Các trường phải khiển trách 881 em, cảnh cáo hơn 1.500 em và buộc thôi học có thời hạn tối đa một năm với hơn 700 em. Học sinh bây giờ rất dễ đánh nhau dù chỉ là những lý do không giống ai từ cái ánh mắt nhìn, từ cách ăn bận, từ những lý do … rất ư là trẻ con. Bây giờ không chỉ học sinh nam đánh nhau mà còn ở các cô nàng liễu yếu đào tơ. Không ít những trường hợp đã xảy ra án mạng, một số khác đánh nhau rồi quay clip tung lên mạng.

- Yêu sớm:

Tình trạng học sinh yêu sớm hiện nay gia tăng, đến mức báo động đỏ, có thể chỉ ra đây nhiều nguyên nhân, song nguyên nhân chính là do thói tò mò, học đòi, bắt chước của học sinh từ phim ảnh, sách báo, từ thực tế, thấy họ yêu mình cũng yêu cho biết. Một nguyên nhân nữa là sự lúng túng, hững hờ, thiếu quan tâm, can thiệp kịp thời của các bậc phụ huynh, thầy cô, nhà trường khi con em, học trò mình có dấu hiệu “sa lầy”.

Học sinh bây giờ có người yêu rất sớm, những cô cậu mới học lớp 6, lớp 7 đã đèo nhau ôm eo trên đường phố như chỗ không người. Thậm chí, không ít trẻ biết yêu từ rất sớm, cá biệt còn xảy ra ngay từ các lớp cuối bậc tiểu học.

Và còn rất nhiều những thói quen xấu khác đáng chê trách đang diễn ra bên ngoài xã hội của lứu tuổi học sinh.

2. Những điều đang xảy ra ở nhà trường:

- Nhồi nhét, chương trình học quá sức:

Mọi người bây giờ đã quá quen với lối dạy học nhồi nhét, nói đúng hơn là nhồi nhét một cách thô bạo. Những ai đã từng có con sẽ thấy xót xa khi những học sinh lớp 1 mà đeo chiếc cặp còn to hơn cái ông đi học … tiến sĩ.

Có rất nhiều trường hợp bị rối loạn tâm lý vì bị ‘nhồi nhét’ kiến thức.

- Tình trạng dạy thêm, học thêm tràn lan:

Mặc dù đã có Quy định về quản lý dạy thêm, học thêm, tuy nhiên tình trạng này đã và đang diễn ra tràn lan, muôn hình vạn trạng.

Mọi người cũng quá quen với lối dạy thêm, dạy bớt, giữ bí quyết để câu khách học thêm ở nhà. Đến khi ra bài kiểm tra thì những ai học thêm mình thì điểm cao, còn lại thì điểm thấp bị khiển trách.

- Tình trạng quà cáp, đút lót giáo viên:

Các bậc phụ huynh cũng quá quen với việc phải quà cáp cho thầy cô giáo nhân những ngày lễ, tết, và cả những ngày không … là ngày gì cả.

Tôi có quen một người bạn có bố là Hiệu trưởng một trường tiểu học công lập, hàng ngày với quà cáp nào là gạo, muối, đường, bột ngọt, trái cây và cả tiền nữa mà cả gia đình từ cha mẹ đến vợ chồng anh em họ không bao giờ sử dụng hết.

Và cũng còn những điều tệ hại khác đang diễn ra trong chính ngôi trường thân yêu đang nuôi dạy các em học sinh hằng ngày.

3. Những điều đang xảy ra ở nhà:

- Cha mẹ mãi lo kiếm tiền

Cuộc sống ngày càng khó khăn, công việc ngày càng căng thẳng, đó là xu hướng chung của mỗi gia đình nhất là ở các đô thị lớn như TP.HCM, Hà Nội. Các bậc phụ huynh có mức thu nhập từ thấp đến trung bình thì mãi lo chạy miếng ăn hằng ngày, người có thu nhập khá hơn cũng không chịu thua, mãi chạy theo đồng tiền, bỏ mặc con cái cho xã hội.

Rất nhiều cảnh đời bất hạnh rồi thành bất cần đời xuất phát từ đây. Khi trẻ em thiếu sự chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, cha mẹ, chúng dễ bị cáu ghét, thô bạo, có em bị trầm cảm, dẫn đến những hành động nông nổi, phạm pháp.

- Khi con em trở thành con tin trong chính ngôi nhà của mình

Đây là một xu hướng cũng rất phổ biến trong xã hội, nhất là ở những thành phố lớn. Theo tác giả Nguyễn Hoàng trong bài viết Môi trường sống không để “trồng người” thì một môi trường sống rất thiếu không gian cho tuổi thơ. Để làm rõ hơn điều này. ta hãy xem xét một lĩnh vực còn ít được dề cập đến là văn hóa ở của người Việt đương đại. Về thăm các đô thị, các cộng đồng người Việt sinh sống tập trung, ta sẽ thấy ở đây trẻ em VN thường bị “nuôi nhốt”. Tuổi thơ của chúng phải lớn lên sau rất nhiều song sắt và các cánh cửa khóa chặt, cách biệt với thiên nhiên và cộng đồng. Chúng trở thành con tin tại chính ngôi nhà của mình.

- Sản phẩm nghe nhìn

Một nguyên nhân rất nguy hiểm và khó xử lý nhất có thể ảnh hưởng đến tính cách, tâm hồn, suy nghĩa của trẻ em hiện nay là những tác phẩm văn hóa như văn học, âm nhạc, …

Một môi trường văn học khô khan, không có sức hút, không tạo được cảm hứng cho người đọc. Một hiện thực văn học rất ít những tác phẩm định hướng nhân cách con người, không thu hút được người đọc ngay cả đối với những người yêu văn học huống hồ với các em nhỏ, trong khi ngoài xã hội đầy rãy những cám dỗ.

Một nền âm nhạc lõa lồ, thô tục đang ngập tràn trên các phương tiện thông tin đại chúng. Những bài hát với phong cách lai căng, lời lẽ rẻ tiền nhan nhãn trên các cửa hàng băng đĩa.

Hàng loạt những nhạc sĩ “bán cá” đang nổi đình nổi đám với những bài hát thật tục tỉu, thật sốc đang lên.

Một sự dễ dãi quá mức trong cung cách cảm thụ, thưởng thức âm nhạc vô hình chung tạo thói quen cho các em nhỏ bắt chước.

Một xã hội với những tác phẩm văn nghệ như thế đã vô tình xô đẫy các em đến con người tầm thường, không biết thế nào là chân – thiện – mỹ.

Các em không được giáo dục một cách bài bản về cái đẹp, cái hay, cái nhân, cái tình thì làm sao những cái đẹp, cái hay, cái nhân, cái tình ấy hình thành trong nhân cách.

Tất cả những điều này âm thầm biến các em thành những con người không biết cảm nhận cái hay, cái đẹp.

Hiện thực này rất quan trọng bởi vì nó âm thầm, chậm chạp giết chết nhân cách con người, giết chết cả một thế hệ.

Để nhận ra hết những hiện thực xã hội đã nêu trên đây không phải dễ, không phải ai cũng thấy hết những nguy hại tìm ẩn bên cạnh những sinh linh bé nhỏ, những tâm hồn trong trắng.

Một hiện thực xã hội nguy hiểm mà những người có trách nhiệm không ý thức được, không có một chính sách đúng đắn định hướng nhân cách trẻ thơ.

Trước tiên, mỗi người lớn hãy nhìn thẳng vào sự thật, hãy tỏ ra là người có trách nhiệm, hãy cải cách những lối suy nghĩ tầm thường, phải trau dồi những kỹ năng thưởng thức cái hay cái đẹp, để làm tấm gương cho các em noi theo.

Mọi người hãy cùng lên án và bài bát những sản phẩm văn hóa rê riền, vô cùng tai hại để cứu lấy một thế hệ trẻ, thế hệ tương lai của giống nòi.

  • DV

MÔI TRƯỜNG SỐNG KHÔNG ĐỂ “TRỒNG NGƯỜI”

Một môi trường sống thiếu vắng cả không gian và thời gian tuổi thơ là một môi trường sống đang bị “sa mạc hóa”, chẳng cần chờ đến biến đổi khí hậu thì môi trường sống ấy đã là đáng báo động , là không có tương lai tốt đẹp cho việc “ trăm năm trồng người”!

Con trẻ trong môi trường sống nhân văn, gắn kêt với tự nhiên và cộng đồng, được là chính mình, đấy mới có thể là điểm khởi đầu cho một nền giáo dục chân chính xứng đáng với con người.

Trong bài viết ngắn này chỉ xin đi sâu một số bất cập phản lại bản tính tự nhiên của con người trong môi trường sống của người Việt hôm nay . Đó một môi trường sống, một văn hóa ở không có chỗ cho tuổi thơ mà các hệ lụy nặng nề, lâu dài của nó đối với giáo dục con trẻ hình như còn bị coi nhẹ, còn chưa được đề cập tới một cách đúng mức. Đây cũng có thể là một trong những hệ nguyên nhân trực tiêp gây ra hiện tượng “bạo lực học đường” mà cả xã hội chúng đang phải chiụ đựng và cùng phải trả giá đắt bằng cả các thế hệ tương lai!.

1.Tuổi thơ bị tước đoạt :

Giáo dục con trẻ VN hiện có nhiều bất cập cơ bản mà điểm mấu chốt là người lớn , môi trường giáo dục , môi trường xã hội và môi trường sống đều như đang về hùa với nhau để tước đoạt đi của chúng cả tuổi thơ tươi đẹp vốn là nền tảng không thể thay thế cho việc hình thành nhân cách làm người của các em . Một môi trường sống thiếu cả không gian và thời gian cho tuổi thơ đang trở thành nét chủ đạo trong đời sống đương đại của người Việt.

1.1.Văn hóa ở: Khi con người trở thành con tin trong chính ngôi nhà của mình !

Một môi trường sống rất thiếu không gian cho tuổi thơ. Để làm rõ hơn điều này. ta hãy xem xét một lĩnh vực còn ít được dề cập đến là văn hóa ở của người Việt đương đại. Về thăm các đô thị, các cộng đồng người Việt sinh sống tập trung, ta sẽ thấy ở đây trẻ em VN thường bị “nuôi nhốt”. Tuổi thơ của chúng phải lớn lên sau rất nhiều song sắt và các cánh cửa khóa chặt, cách biệt với thiên nhiên và cộng đồng. Chúng trở thành con tin tại chính ngôi nhà của mình.

Các con vật bị nuôi nhốt cách biệt với thiên nhiên , phát triển không bình thường, ngay cả thịt của chúng cũng không còn thơm ngon được nữa. Trong điều kiện nuôi nhốt, chúng thường sớm đánh mất bản ngã. Chúng dễ trở nên hung hãn hoặc trầm cảm, thậm chí không còn thực thi nổi thiên chức thiêng liêng và bản năng nhất của sự sống là truyền lại nòi giống cho đời sau. Trong cùng hoàn cảnh tương tự, con người cũng không là ngoại lệ. Thật đáng sợ khi nghĩ về sự thật này, vậy chúng ta vô tư “nuôi nhốt “ con cái chúng ta theo kiểu “gà công nghiệp” mà vẫn thấy yên tâm được sao ? (more…)

Hàng loạt cán bộ bị phát hiện mua bằng tốt nghiệp

Thi tốt nghiệp bổ túc nhiều lần không đậu, hàng loạt cán bộ ở Sóc Trăng đã lên TP Cần Thơ mua bằng giả với giá vài triệu đồng.

Bà Nguyễn Thị Thuận, Trưởng phòng Khảo thí Sở Giáo dục Đào tạo Cần Thơ cho rằng, chữ ký của bà đã bị giả mạo trên giấy xác nhận của ông Hà Hữu Hiểu (sinh năm 1963), xã đội trưởng xã Thạnh Thới An, huyện Trần Đề, Sóc Trăng.

Ông Hiểu là một trong 10 người có tên trong danh sách do Công an tỉnh Sóc Trăng gửi Sở Giáo dục Đào tạo Cần Thơ đề nghị xác minh bằng cấp. Tất cả những người này đều không có hồ sơ lưu tại các kỳ thi tốt nghiệp bổ túc THPT do Sở Giáo dục Đào tạo Cần Thơ tổ chức.

Danh sách 10 cán bộ sử dụng bằng giả ở Sóc Trăng. Ảnh: Thiên Phước

“Ông Hiểu đã qua mặt cơ quan chức năng, tờ giải trình viết bằng tay của ông Hiểu nói rằng có gặp tôi nhưng thật sự tôi chưa có gặp ai tên Hà Hữu Hiểu đến xin xác nhận bằng tốt nghiệp. Tôi đã có công văn đề nghị Công an tỉnh Sóc Trăng điều tra xử lý nghiêm hành vi này”, bà Thuận nói (more…)

ĐÀO TẠO RA THẰNG “ĂN CẮP”

Việc “luộc” sách của các Giảng Viên (GV) là Tiến Sĩ (TS), Phó Giáo Sư (PGS), Giáo Sư (GS)  gần đây tại Việt Nam như là giọt nước làm tràn ly. Thực tế, tình trạng này đã xảy ra rất phổ biến và trong một thời gian dài.

Sự việc thực sự làm cho dư luận quan tâm đến hiện tượng này là PGS.TS. Phan Thị Cúc đã “luộc” giáo trình Tài Chính Quốc tế của GS.TS. Nguyễn Ngọc Thơ. Và mới đây là phát hiện của một bạn đọc được đưa lên mạng Internet tố cáo GS.TS. Nguyễn Ngọc Thơ cũng là một “giáo trình tặc” cuốn sách International Financial Management của GS. Jeff Madura.

Thật sự chuyện đạo sách của người khác không phải là chuyện hiếm. Tuy nhiên trước đây những sự việc này ít người quan tâm một phần là do thiếu thông tin và tâm lý xem nhẹ, bưng bít, bao che, cả nễ giữa những người có liên quan lẫn nhau (nhà quản lý khoa học, quản lý giáo dục, giảng viên, sinh viên).

Việc đạo sách của những người Việt Nam với nhau như PGS.TS. Phan Thị Cúc thường thì ít hơn, nếu có thì một số giáo trình vẫn ghi thêm dòng chữ “lưu hành nội bộ” tức là giáo trình đó chỉ giảng dạy trong một môi trường và trong một khoảng thời gian nhất định nào đó.

Đối với trường hợp như GS.TS. Nguyễn Ngọc Thơ “luộc” cuốn sách International Financial Management của GS. Jeff Madura là một hiện tượng phổ biến hiện nay.

Có thể nói một cách chắc chắn rằng hầu như bất kỳ một GV nào có viết giáo trình giảng dạy cho Sinh Viên đều ít nhất một lần luộc sách của nước ngoài. Nhẹ nhất là ăn cắp ý tưởng, kết quả. Nặng hơn là “luộc” một phần rồi về xào nấu, thêm chút gia vị chế biến ra cuốn giáo trình của riêng mình. Nặng nhất và cũng đáng lên án nhất là “luộc” một cách trắng trợn, bê nguyên từ ý tưởng, câu cú, công thức, hình ảnh minh họa, ký hiệu của một cuốn giáo trình ở nước ngoài về dịch sang tiếng Việt và đóng mác tác giả hẳn hoi. Còn tác giả thực sự của cuốn giáo trình đó thì không ai được biết đến.

Minh chứng cho điều này rất dễ dàng, và rất phổ biến. Có thể tìm thấy một số cuốn sách của Ngành Kỹ Thuật Hệ Thống Công Nghiệp tại Đại Học Bách Khoa TP.HCM như “Vận Trù học”, Điều độ sản xuất”, “Quản lý Vật tư và tồn kho”, … đều “luộc” theo hình thức này. Tất cả giáo trình này đều là sách tiếng Anh được sinh viên dịch lại và thầy giáo giảng dạy ngang nhiên để tên mình là tác giả.

Dù chưa kiểm chứng tất cả các trường hợp Giáo trình “luộc” tương tự như trên nhưng chắc chắn rằng, nhất là những Giáo trình thuộc các chuyên ngành Khoa Học, Kỹ thuật, Kinh Tế đều bị “luộc” ở dạng này.

Tóm lại, việc “luộc” giáo trình, nói một cách dân dã thì cũng là ăn cắp. Tuy nhiên, người ta sẽ dễ dàng thông cảm và chia sẻ khi một người vô cùng bần tiện đi ăn cắp cọng rau, trái bí về ăn cho đỡ đói qua ngày. Ở đây, những người “ăn cắp” giáo trình là những người có học, họ được xã hội gọi là những trí thức, họ được gắn trước tên mình những học hàm, học vị mà ai cũng mơ ước là Tiến Sĩ, Giáo Sư, họ được xã hội tôn trọng, được đứng trên bục giảng để rao giảng về những phát minh hiện đại của nhân loại, về đạo đức lối sống của con người, họ là thầy của những người thầy, … Nếu cứ ai cũng “ăn cắp”, ai cũng “luộc” như thời gian vừa qua, rất có thể họ sẽ đào tạo ra những thằng “ăn cắp” mà thôi!

  • Da Vàng

Quan… hài

Trong một vở chèo nọ có vai hài rất hay, nổi tiếng, được nhà vua phong là quan hề. Anh hề cúi lạy vua mà tâu rằng: Con chỉ có chút tài mọn làm vai hề để mua vui cho mọi người không có tài làm quan. Nếu làm quan thì thôi làm hề, mà đã làm hề thì đừng làm quan…

Nhưng trong xã hội, hiện có không ít người vừa làm quan vừa làm hài, vừa đá bóng vừa thổi còi, như vừa làm quan vừa đi buôn thậm chí buôn hàng quốc cấm.

Trường hợp ông Nguyễn Hải Châu- Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục Trung học (Bộ GD và ĐT), một vụ chức năng cao nhất của ngành giáo dục quản lý chỉ đạo chuyên môn việc dạy và học ở bậc THPT lại là chủ biên tới 18 đầu sách tham khảo ôn thi tốt nghiệp THPT và thi tuyển vào đại học, cao đẳng gồm đủ các môn: Văn, tóan, lý, hóa, sinh, sử, địa, tiếng Anh thì cũng chẳng khác gì đóng một vai “hài”, vừa đá bóng vừa thổi còi.

Anh hề có tài thật được phong làm quan còn chưa dám nhận. Còn ông vụ phó dám chủ biên hàng tá đầu sách ăn theo kỳ thi tốt nghiệp THPT để moi tiền hàng triệu thí sinh trong những mùa thi tới, đến nỗi, trên website của ngành giáo dục đã có ý kiến: Sách viết dở không thể chịu được!

Có người cho rằng, ông vụ phó coi thiên hạ bằng nửa con mắt hoặc quá tự tin, nên mới dám xông bừa vào “vườn rau” của người khác để đứng tên chủ biên các sách tham khảo tất cả các môn học.

Nhưng có lẽ không phải thế, mà thực chất là ông lợi dụng chức danh Vụ phó Vụ THPT để buộc các sở GD và ĐT, các trường THPT tiêu thụ sách của ông, vừa vui lòng cấp trên trong việc đánh giá chuyên môn, đánh giá thi đua khen thưởng, vừa cho rằng đây cũng là sự chỉ đạo về nội dung thi cử của Bộ đâu dám bỏ qua, dù trên thị trường cũng có hàng vạn đầu sách tham khảo.

Mặc dù ông Vụ trưởng Vụ giáo dục TH PT có thanh minh cho ông vụ phó của mình theo luật này luật khác, nhưng dư luận xã hội vẫn cho đó chỉ là   ngụy biện.

Ngay bà Thứ trưởng Bộ GD và ĐT Nguyễn Thị Nghĩa cũng phải thừa nhận: “Cá nhân tôi cho rằng để đảm bảo chất lượng sách thì một người làm chủ biên nhiều môn như thế là không nên. Hơn nữa đã là cán bộ quản lý một vụ thì việc biên soạn sách nên chừng mực, để tập trung vào công tác quản lý, tránh hiểu lầm cho xã hội”.

Dư luận đồng tình với bà thứ trưởng về nhận xét “cần chừng mực” trên, tuy mức độ, cách nhận xét còn quá nhẹ nhàng. Dù sao Bộ GD và ĐT cũng phải thừa nhận rằng chất lượng sách không bảo đảm, hơn nữa, là cán bộ quản lý cấp vụ, phải chỉ đạo thực tiễn, triển khai các chủ trương của ngành, mà ôm đồm biên soạn quá nhiều đầu sách như thế, thì  thời gian đâu làm quản lý?

Song chắc chắn xã hội hiểu rất rõ chứ không phải hiểu nhầm như bà thứ trưởng nói. Xã hội hiểu rằng ông vụ phó đã lợi dụng chức vụ của mình,  kết hợp với nhà xuất bản và những người cộng sự khác xuất bản sách tham khảo “ăn theo” các kỳ thi, thực chất là kiếm lợi riêng cho bản thân mình.

Đó cũng là một hiện tượng góp phần tích cực vào sự “thương mại hóa giáo dục” mà Nghị quyết TW 2 khóa VIII của Đảng đã đề ra: Chống khuynh hướng thương mại hóa giáo dục.

Điều mất mát lớn nhất, dù Vụ Giáo dục THPT có lý giải như thế nào thì cũng không lấy lại được niềm tin của các sở GD và ĐT , lấy lại niềm tin của hàng triệu giáo viên học sinh trong cả nước. Tiếc thay, khẩu hiệu của ngành giáo dục “Tất cả vì học sinh thân yêu”, nhưng việc làm như của ông vụ phó nói trên thực chất lại là lợi dụng học sinh để tất cả vì lợi ích riêng mình.

Có người giải thích, từ ngày có Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục, thì Vụ Giáo dục TH PT có việc gì mà làm. Chỉ đạo dạy và học một đường, người ta lại ra đề thi một nẻo, nên phải tập trung vào việc biên soạn sách tham khảo cho kỳ thi tốt nghiệp THPT.

Song, nhiều ý kiến lại cho rằng Vụ GDTH thiếu gì việc, thậm chí nhiều việc còn bỏ ngỏ chưa được quan tâm như chất lượng giáo dục các cấp học, nhất là cấp THCS đang lửng lơ, chẳng biết đang đứng ở đâu… Rồi hơn một triệu học sinh THCS bỏ học không có nghề nghiệp gì. Tình trạng bạo lực học đường trong học sinh càng ra tăng và nghiêm trọng… Không biết ông (bà) bộ trưởng mới sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?

Người ta nói thần thiêng nhờ bộ hạ. Nếu có Bộ trưởng giỏi mà cấp vụ, cấp chuyên viên của Bộ giống như ông vụ phó thì giáo dục vẫn còn nhiều khó khăn lắm.

  • Tác giả: Trần Hữu Trù
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: