Đáng mừng và đáng lo


Thường thì những phát biểu của một số đại biểu như GS Nguyễn Minh Thuyết, ông Lê Văn Cuông, ông Dương Trung Quốc, ông Lê Quang Bình, bà Phạm Thị Loan, ông GS Nguyễn Lân Dũng rất được dư luận quan tâm chú ý.

Trần Minh Quân

Ông Nguyễn Minh Thuyết

Phát biểu của ông Nguyễn Minh Thuyết về trách nhiệm những người liên quan đến khoảng nợ của Vinashin sáng 01/11/2010 và phát biểu của ông Dương Trung Quốc về vấn đề Bô xít sáng ngày 02/11/2010 tại diễn đàn Quốc hội được xem là một tín hiệu đáng mừng.

Nhiều ý kiến cho rằng đây là dấu hiệu của tinh thần trách nhiệm cao độ và tính thẳng thắn hơn trong các cuộc họp bàn về những vấn đề được dư luận quan tâm tại kỳ họp Quốc hội lần này.

Thường thì những phát biểu của một số đại biểu như GS Nguyễn Minh Thuyết, ông Lê Văn Cuông, ông Dương Trung Quốc, ông Lê Quang Bình, bà Phạm Thị Loan, ông GS Nguyễn Lân Dũng rất được dư luận quan tâm chú ý.

Sự chú ý này bắt nguồn từ sự thẳng thắn, không ngại va chạm trong bài phát biểu của mình, đồng thời những phát biểu được nêu ra đều có sự chuẩn bị công phu nên có tính thuyết phục rất cao.

Ngoài ra, sự xuất hiện thường xuyên trên các phương tiện truyền thông của những đại biểu này cũng góp phần tạo nên một không khí sôi động không chỉ bên trong nghị trường mà cả bên ngoài hành lang Quốc hội.

Bên cạnh những dấu hiệu đáng mừng về sự thẳng thắn trong các phát biểu của các đại biểu Quốc hội nêu trên thì ngược lại phần đông các đại biểu lại tỏ ra dè dặt, thậm chí có đại biểu không phát biểu một lần nào trong suốt nhiệm kỳ đại hội.

Nhìn chung, qua các kỳ Quốc hội dư luận vẫn thấy số ít những đại biểu có những phát biểu thẳng thắn vào những vấn đề gai góc. Bởi vậy nên khóa trước mới có câu “nhất Ngoạn, nhì Trân, tam Lân, tứ Quốc” và kỳ này cũng vậy, những đại biểu nổi bật cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đây thực sự là những băn khoăn của cử tri đối với những người được tín nhiệm bầu vào Quốc hội.

Vậy tại sao lại chỉ có số ít những người nổi bật, phần còn lại của Quốc hội với số lượng đại biểu chiếm đa số lại e dè trong những phát biểu của mình?

Một số ý kiến cho rằng đa số đại biểu Quốc hội đều kiêm nhiệm những chức vụ khác ở chính quyền các địa phương, tức là về mặt chính quyền thì đa số đại biểu này thuộc sự quản lý của Chính phủ, dó đó vẫn tồn tại một số suy nghĩ né tránh, ngại va chạm nên không dám phát biểu bình luận về báo cáo của Chính phủ hoặc chất vấn những thành viên Chính phủ.

Bên cạnh đó, một phần do thiếu thông tin, không tìm tòi, chuẩn bị chu đáo cho bài phát biểu dẫn đến không có những dẫn chứng thuyết phục nên lo ngại ý kiến của mình thiếu thuyết phục, dễ gây hiểu lầm.

Ngoài ra ít xuất hiện trên các phương tiện truyền thông báo đài cũng tạo tâm lý e dè, ngần ngại phát biểu cũng dẫn đến sự thiếu tự tin, nhất là các phiên họp Quốc hội có truyền hình trực tiếp.

Như một lẽ đương nhiên, khi một vấn đề được đưa ra bàn thảo ở bất kỳ cuộc họp nào, ngoài những ý kiến thẳng thắn cũng rất cần nhiều ý kiến khác nhau từ nhiều phía, lúc đó cơ hội làm rõ mọi khía cạnh của vến đề sẽ cao hơn và nhanh hơn.

Những ý kiến thẳng thắn về một sự kiện “nóng” được dư luận quan tâm phải được nói ra bằng cái tâm trong sáng, thể hiện được tâm tư nguyện vọng của đông đảo cử tri, đồng thời cũng nên tránh những ý kiến chủ quan, nóng nảy.

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân, các vấn đề được mang ra thảo luận tại Quốc hội luôn là những vấn đề gai góc, mang tầm quốc gia. Chất lượng của kỳ họp Quốc hội càng cao thì cơ hội tìm ra hướng giải quyết cho các vấn đề này càng nhanh và chính xác, góp phần vào định hướng đúng đắn cho sự phát phát triển của đất nước.

Do đó, những vấn đề được cho là “nóng” được đưa ra thảo luận trong nghị trường Quốc hội là một sự tiến bộ vượt bật, đồng thời những phát biểu của một số đại biểu tỏ ra thẳng thắn và có chiều sâu thực sự là một dấu hiệu đáng mừng. Tuy nhiên, bên cạnh những tín hiệu đáng mừng như đã nêu thì cử tri vẫn còn những nỗi băn khoăn nhất định.

Nếu Quốc hội có nhiều hơn nữa những đại biểu như ông Nguyễn Minh Thuyết, ông Dương Trung Quốc thì đó mới là dấu hiệu đáng mừng thực sự.

————————————————–

Cũng tương tự như trong bài viết trên đây. Blog Quechoa cũng có bài:

Văn hoá nghị trường, mừng và lo

Bài ni bọ viết theo đặt hàng của một tờ báo. Chẳng ngờ sáng ni được một biên tập viên cho biết bài báo đã bị ách lại. Biên tập viên thư giải thích cho bọ: “Cụ thể là sau khi báo TT ngày 2/11 tường thuật vụ bùng nổ Vinashin tại QH, hoan hô ĐB Nguyễn Minh Thuyết, bề trên triệu tập ngay một cuộc họp khẩn cấp để chấn chỉnh. Các TBT sợ thót dái, không dám ho he gì về chuyện ông Thuyết với Viashin nữa. Ôi, cái đất nước mình!”. Một bài báo không được đăng không có vấn đề gì, nhưng mà buồn, buồn quá cho đất nước mình.

Bài phát biểu của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết tại Quốc hội hôm 1/11 vừa rồi gây một tiếng vang trong công chúng, không phải chỉ vì tính trung thực và thẳng thắn mà nó còn chạm đến những vấn đề cốt lõi của văn hoá nghị trường.

Chọn vấn đề Vinashin cho 7 phút phát biểu của mình, ông Nguyễn Minh Thuyết đã khẳng định Vinashin “thực sự là nó đã sụp đổ” và ông truy cứu trách nhiệm:Các thành viên Chính phủ có liên quan phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội, cơ quan đại diện nhân dân cả nước bầu ra mình; không thể chỉ nhận khuyết điểm một cách chung chung và tuyên bố đã kiểm điểm nội bộ là rũ xong trách nhiệm.” Ông còn đề xuất: “Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này, trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan”. Quả thực từ trước tới nay chưa ai dám nói và nói được như ông.

Văn hoá nghị trường bao gồm minh bạch thông tin, thông tin minh bạch, văn hoá tranh luận, truy cứu trách nhiệm và văn hoá từ chức. Có thể nói Quốc hội ta đã có một bước tiến dài trong văn hoá nghị trường. Từ chỗ chỉ biết đồng thuận, hình ảnh những cánh tay đồng thuận đồng loạt dơ cao được coi như mẫu mực của tính ưu việt, đến việc chấp nhận tranh luận, công khai việc tranh luận và đi đến những cuộc bỏ phiếu thực chất đã cho thấy  Quốc hội đang dần thực sự là của dân, do dân và vì dân. Rất đáng mừng.

Chúng ta không còn sợ “địch lợi dụng” khi minh bạch thông tin. Thực tế một khi mọi thông tin đều minh bạch, không có gì là úp mở, giấu đầu hở đuôi thì khi đó “địch” mới khó bề lợi dụng, chứ không phải ngược lại. Các cuộc tranh luận tại Quốc hội được truyền hình trực tiếp trong nhiều năm qua đã chứng minh điều đó, “ địch” đã hết đường xiên xỏ còn niềm tin dân chúng ngày một củng cố và nâng cao.

Tuy nhiên để tiến tới một văn hoá nghị trường như mong muốn, một văn hoá nghị trường đích thực, chúng ta cần phải nổ lực nhiểu hơn nữa. Minh bạch thông tin đã có nhưng chưa nhiều, còn thông tin minh bạch thì hãy còn là một ẩn số. Trong vụ Vinashin chẳng hạn, con số  nợ là 80 nghìn tỉ, 100 nghìn tỉ hay 120 nghìn tỉ? Vì sao 8 lần thanh tra không phát hiện được sai lầm của Vinashin? Vì sao bận trăm công nghìn việc nhưng Thủ tướng vẫn cứ phải quản lý các doanh nghiệp lớn như vậy” như câu hỏi của đại biểu Phạm Thị Loan đưa ra khiến ta chưa thể an tâm về cái gọi là thông tin minh bạch.

Có hai vấn đề cốt lõi của văn hoá nghị trường mà chúng ta  chưa làm được, ấy là việc bỏ phiếu tín nhiệm chưa là việc bình thường và văn hoá từ chức hảy còn quá xa vời. Qui định phải có đủ 20% đại biểu Quốc hội đề nghị mới tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm đã làm cho việc bỏ phiếu tín nhiệm tuồng như không xảy ra khi có đại biểu yêu cầu. Trong khi đó văn hoá từ chức hầu như không có trong “từ điển” của các ông quan lớn nhỏ, ngay cả việc bãi nhiệm, cách chức cũng rất khó xảy ra. Có lẽ vì thế mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thừa nhận “ Ba năm nay tôi không kỉ luật một ai”, thủ tướng Phan Văn Khải thì than thở: “Công tác cán bộ nhiều khi vượt khỏi tầm tay”.

Cho nên với phát biểu của ông Nguyễn Minh Thuyết, văn hoá nghị trường nước nhà chưa bao giờ sáng tỏ như lúc này. Thật đáng mừng. Mừng đó rồi lo đó khi một đại biểu phản bác lại bằng thứ lý lẽ cũ kĩ, lạc hậu: “Không nên làm rối tình hình, dễ khiến kẻ xấu lợi dụng”. Nếu đây không phải là tiếng nói lạc lõng giữa nghị trường, nếu văn hoá tranh luận lấy quy chụp và suy diễn làm căn bản vẫn còn được  số đông ủng hộ, thì văn hoá nghị trường vẫn còn kẹt cứng, đóng băng, chưa mong có ngay khai thông, mở cửa. Đó chính là nỗi lo lớn.

——————————————

Trên trang Nguyễn Trọng Tạo cũng có bài nên đọc:

VIẾT GÌ CHO HÔM NAY?

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Cùng mấy người bạn vào nhà hàng, đôi khi không biết chọn món gì. Những cuốn thực đơn thời nay từ món dân dã đến cao lương mỹ vị đọc mãi không hết. Tôi mở trang thịt heo, thấy đến mấy chục món: Nem – Chả giò; Cà tím đúc thịt; Bắp cải cuộn thịt; Thịt heo nướng táo; Đậu phụ nhồi thịt rán; Khoai tây nhồi thịt; Thịt luộc chấm mắm tôm; Thịt viên chiên xù; Cơm sườn; Sườn xào chua ngọt; Ngô non xào thịt xay; Chả quế; Giò tai; Thịt hấp trứng; Thịt rán với đậu cô ve; Thịt kho trứng; Thịt rán ngũ vị; Thịt heo xốt dứa/ thơm; Thịt heo xốt vang táo; Cà chua nhồi thịt. Lại mở trang hải sản: Nem-chả giò cá; Nem cua bể; Cá nướng bơ tỏi; Cá phi lê chiên xù; Đậu phụ hấp cá; Cá đuối- cá phi lê xốt chua ngọt; Tôm rim thịt ba chỉ; Tôm tẩm bột; Khoai tây cuộn tôm; Bacon- thịt xông khói cuộn tôm; Cá trách kho; Chả cá thát lát; Gỏi cuốn tôm thịt; Chả cá; Ốc nấu chuối đậu; Mực ống dồn thịt; Mực chiên giòn; Mực xào thập cẩm; Trai biển, ngao, sò xốt bơ tỏi; Hào tái chanh; Hào tẩm bột; Cá kho; Sandwich cuộn chạo tôm nướng; Sandwich cuộn chạo tôm chiên; Chả giò chạo tôm; Cá hồi xốt dứa/ thơm; Mai cua nhồi thịt; Cá chiên giòn; Cá xốt rau củ; Cá bống kho tiêu; Cá hồi cuộn thịt xông khói…

Cuối cùng gọi: Cơm, canh riêu cua mồng tơi, cà muối mắm tôm, thịt rang cháy cạnh, cá bống kho tiêu…

Về nhà mở máy ra chả biết viết gì. Cái gì cũng đầy trên mạng. Chuyện chính trị ngồi đâu cũng dính vào, nhưng mở trang chủ của làng blog Việt thấy treo câu cấm đoán: CẤM BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ. Thực ra chuyện chính trị thì bàn mãi không hết, chính trị ngày hôm trước đẻ ra chính trị ngày hôm sau. Càng bàn càng rối, càng thối đến nỗi trong bữa ăn có người còn kêu lên: đừng bàn chuyện đó nữa ăn mất ngon. Ngừng một lát, chuyển chủ đề một lát lại quay về chính chị chính em lúc nào không biết. Vậy mà viết lên mạng, đưa đường lin lên mạng cũng bị cự nự đủ điều, có khi toi luôn cả blog lẫn web. Vậy thì bàn chuyện XÃ HỘI. Chuyện xã hội đời sống dân sinh nói ra sự thật có sáng có tối. Nhưng nói phần tối lại sợ bị quy “phản động”. Chao ôi, sao cái nước mình lắm bọn phản động thế. Nó ở khắp nơi, trong nhà ngoài ngõ, nó nằm mai phục trong chính cái đầu của mỗi người. Thì nói chuyện KINH TẾ vậy. Khốn nỗi, dây vào chuyện kinh tế là đầy rẫy chuyện băng nhóm móc ngoặc tham ô tham nhũng hối lộ ăn chia sát phạt… Ở vùng này không chỉ tăm tối mà còn đen đặc bóng ma đủ hình đủ dạng từ cao xuống thấp từ thấp lên cao chức quyền bàn ghế. Chỉ mới viết ngấp nghé mấy cái chuyện đen đen đỏ đỏ là lập tức có lời nhắc nhở:

– Bác Tạo ơi, đừng dây chính trị nhé; sáng tác thơ nhạc đi cho chúng em nhờ.

– Chú Tạo ơi, neo nhà cẩn thận, mùa này giông bão kinh khủng lắm.

Nghe những người yêu mến khuyên răn mà lo vãi đái. Nhưng định thần ngẫm lại: Làm cái anh nhà văn mà thoát ly CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI thì ra cái anh nhà văn gì? Nhà văn cạo giấy, nhà văn bồi bút, nhà văn trên mây…

Nước ta các nhà lãnh đạo văn nghệ văn hóa lúc nào cũng nóng ruột kêu gọi phải có TÁC PHẨM LỚN, TÁC PHẨM ĐỈNH CAO… nhưng cái tư duy “phạm húy cấm kị” cực đoan nó đã và đang tiêu diệt những mong muốn lớn cao mà họ đang kêu gọi. Cứ y chang cái anh mồm thì nói còn tay thì vả vào mồm. Rốt cuộc mồm nói không ra lời mà tay thì ngày càng đau, e chừng đến lúc tay mồm cùng bại liệt.

Vậy tôi viết gì hôm nay đây? Tôi phải viết từ đáy lòng tôi với nỗi đau và niềm vui của dân mình. Ngày xưa Phùng Quán bị treo bút mà vẫn viết: ĐÃ ĐI VỚI NHÂN DÂN THÌ THƠ KHÔNG THỂ KHÁC. Nghĩa là thơ không thể khác lòng dân được. Vì vậy nhà thơ mới được nhân dân yêu quý và gìn giữ. Và các quan – nếu đứng về phía nhân dân thì chắc họ cũng sẽ yêu quý những gì mà dân yêu dân quý. Ông quan WTO Trương Đình Tuyển có lần đọc thuộc một bài thơ mà ông tâm đắc nhặt được trên báo cho tôi nghe khiến tôi thấy thật sự trân trọng ông. Đó là bài thơ THƯỜNG DÂN của Nguyễn Long:

“Bán mặt cho đất bán lưng cho trời”

THƯỜNG DÂN

Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.

Khi làm cây mác cây chông
khi thành biển cả khi không là gì
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi.

Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng im
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn
Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành.

Hòa vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân…
Và khi trút áo quan thì những ông quan đi đâu? Họ đâu phải Thánh Gióng mà thoát lên trời? Câu thành ngữ xưa thật nhỡn tiền: Hết quan hoàn dân.

Vậy mấy ông quan hoàn dân có được BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ không? Tôi tin họ sẽ là những tụ điểm của những câu chuyện thâm cung bí sử về CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI trong đời sống nhân dân. Lúc ấy họ có nghĩ là họ sẽ bị cấm không?

Hãy để cho toàn dân tham gia vào câu chuyện CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, XÃ HỘI của đất nước và thế giới. Hãy gỡ bỏ trên các nội quy trang mạng câu khẩu hiệu CẤM BÀN CHUYỆN CHÍNH TRỊ. Có như thế, xã hội ta mới có những tác phẩm LỚN (chứ không phải Lợn) cho ngày nay và cho đời sau.

————————————

Không biết viết gì. Đúng thật! Thôi thì chúng ta đọc thơ vậy:

Chúc Tết

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ?
Phen này ắt hẳn gà ăn bạc
Ðồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Ðứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bẩy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp người đông đúc.
Bồng bế nhau lên nó ở non.

Bắt chước ai ta chúc mấy lời:
Chúc cho khắp hết ở trong đời,
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước,
Sao được cho ra cái giống người .

(Trần Tế Xương)

2 phản hồi

  1. […] bọ Lập, cũng 2 tờ báo lớn hứa đăng nhưng cho tới giờ không thấy tăm hơi. Đáng mừng và đáng lo (Da […]

  2. […] bọ Lập, cũng 2 tờ báo lớn hứa đăng nhưng cho tới giờ không thấy tăm hơi. Đáng mừng và đáng lo (Da […]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: